Bài viết

Chiếc xẻng trên đồi cát trắng

Ở một ngọn đồi cát trắng thuộc vùng Đông Lương, nơi ngày xưa từng là căn cứ tạm của thanh niên xung phong, vẫn còn chiếc xẻng cũ nằm nghiêng trên nền cát, đầu cán mòn sờn theo năm tháng. Hôm Đoàn phường dẫn đoàn viên đến, ông Bảy – cựu thanh niên xung phong – chậm rãi chỉ vào chiếc xẻng và kể: “Ngày ấy, chúng tôi dùng xẻng ni để đào hầm, bạt cát làm lối đi cho lương thực, vũ khí, thuốc men. Cát trắng mịn, cứ một bước chân là trượt xuống, nhưng chẳng ai than, chẳng ai nghỉ. Mỗi người đều hiểu rằn

Quảng Trị03/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một ngọn đồi cát trắng thuộc vùng Đông Lương, nơi ngày xưa từng là căn cứ tạm của thanh niên xung phong, vẫn còn chiếc xẻng cũ nằm nghiêng trên nền cát, đầu cán mòn sờn theo năm tháng. Hôm Đoàn phường dẫn đoàn viên đến, ông Bảy – cựu thanh niên xung phong – chậm rãi chỉ vào chiếc xẻng và kể: “Ngày ấy, chúng tôi dùng xẻng ni để đào hầm, bạt cát làm lối đi cho lương thực, vũ khí, thuốc men. Cát trắng mịn, cứ một bước chân là trượt xuống, nhưng chẳng ai than, chẳng ai nghỉ. Mỗi người đều hiểu rằng một hầm dug đủ, một bao gạo đưa kịp, là cứu mạng đồng đội, là góp phần giữ vững quê hương.” Ông Bảy kể tiếp, có một lần tốp thanh niên trẻ đang đào hầm thì một quả pháo rơi gần đó, cát tung lên như mưa, bụi mù mịt, cả nhóm ngã nhào. Một cô bé mới 17 tuổi sợ hãi, tay run, nhưng vẫn nắm xẻng, đào tiếp để bảo đảm đường đi thông suốt. Chiếc xẻng ấy sau này trở thành kỷ vật duy nhất mà cô giữ lại trước khi hy sinh trong một lần vận chuyển đạn giữa đêm tối. Ông Bảy nhấn mạnh: “Chiếc xẻng nằm đây, không chỉ là công cụ. Nó là minh chứng cho lòng dũng cảm, tinh thần hy sinh và tình đồng đội của tuổi trẻ thời chiến. Mỗi khi nhìn nó, tôi như thấy bàn tay của các cháu ngày xưa vẫn cầm xẻng, vẫn đào cát, vẫn đi qua nguy hiểm để giữ bình yên cho mọi người.” Các đoàn viên đứng lặng, ánh mắt chăm chú, dường như cảm nhận được cả nhịp tim và hơi thở của thế hệ trước. Một bạn trẻ thì thầm: “Chiếc xẻng nhỏ bé mà chứa cả một thời tuổi trẻ rực lửa…” Khi trời chiều buông, ánh hoàng hôn hắt lên chiếc xẻng cũ, nhuộm màu vàng nhạt trên nền cát trắng, như thể thắp sáng cả một thế hệ thanh niên dũng cảm. Các đoàn viên ra về, lòng tràn đầy cảm xúc, hiểu rằng tuổi trẻ hôm nay được tự do, được học hành, được vui chơi là nhờ những bàn tay đã lặng lẽ cầm xẻng giữa cát, giữa bom đạn, để giữ cho quê hương đi qua thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn