Bài viết

Chiếc Xích Đu Không Còn Phải Đợi Trẻ Con Thay Nhau Lâu Như Trước

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Chiếc Xích Đu Không Còn Phải Đợi Trẻ Con Thay Nhau Lâu Như Trước

Năm 1969, ở góc sân đình làng có một chiếc xích đu gỗ treo bằng dây thừng lớn. Mỗi lần đẩy lên, nó kẽo kẹt một tiếng rất rõ, rồi đưa người ngồi lên cao nhìn thấy cả mái nhà quanh sân.

Trẻ con trong làng thích nó nhất.

Nhưng luôn phải xếp hàng.

Ông Bảo là người trông chiếc xích đu ấy.

Ông không đu, nhưng luôn ngồi gần đó nhìn.

Ông nói:
“Đừng đu nhanh quá, ngã là đau.”

Năm 1970, chiến tranh khiến sân đình ít trẻ con hơn. Chiếc xích đu vẫn treo đó, nhưng nhiều ngày không ai ngồi.

Gió thổi qua, dây thừng vẫn kêu nhẹ.

Năm 1971, có một buổi chiều chỉ có hai đứa trẻ đến chơi. Chúng thay nhau đu, đứa này xong thì chờ đứa kia.

Ông Bảo ngồi nhìn, không giục.

Năm 1972, dây thừng bị sờn một chút. Ông thay dây mới, buộc lại chắc hơn.

Con trai ông hỏi:

“Còn giữ cái này làm gì ba?”

Ông đáp:

“Để tụi nhỏ còn biết cảm giác bay lên mà không sợ.”

Năm 1973, có người nói:

“Giờ trẻ con có trò khác rồi, cái này chắc bỏ.”

Ông lắc đầu:

“Cái này không phải trò. Là chỗ để tụi nó biết chờ nhau.”

Năm 1974, xích đu vẫn được dùng, nhưng không còn đông như trước. Ông vẫn giữ nó sạch, buộc lại dây mỗi khi thấy lỏng.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Sân đình bắt đầu đông trẻ con trở lại. Tiếng cười vang nhiều hơn, xích đu lại kêu “kẽo kẹt” liên tục mỗi chiều.

Một buổi chiều, con trai ông trở về.

Anh nhìn lũ trẻ đang xếp hàng đu:

“Giờ đông vậy rồi, còn cần giữ nó kỹ thế không ba?”

Ông Bảo nhìn xích đu đang đưa một đứa trẻ lên cao.

Ông nói:

“Cần chứ.”

“Cần gì nữa?”

Ông đáp:

“Để nhớ là đã từng có những năm… chỉ một chiếc xích đu thôi cũng đủ làm tụi nhỏ chờ nhau cả buổi, không giành giật, không vội vàng, chỉ đứng nhìn người trước bay lên rồi tự cười khi đến lượt mình, và hiểu rằng niềm vui cũng có thể chia đều mà không mất đi.”

Anh im lặng.

Tiếng dây thừng kẽo kẹt trong gió chiều.

Những đứa trẻ vẫn thay nhau ngồi xuống, đẩy lên, rồi chờ lượt tiếp theo.

Vì có những chiếc xích đu không chỉ để chơi,

mà để dạy con người từ rất sớm rằng niềm vui sẽ trọn vẹn hơn khi biết chờ đợi nhau, và rằng những khoảnh khắc được “bay lên” luôn đẹp hơn khi không phải bay một mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn