Bài viết

“Chiếc xuồng ba lá và dòng sông không ngủ”

Câu chuyện kể về một người đưa thư thời chiến ở miền Tây Nam Bộ. Giữa hệ thống kênh rạch chằng chịt và sự kiểm soát gắt gao, chiếc xuồng ba lá đã trở thành phương tiện duy nhất để chuyển tin tức, mệnh lệnh và cả những lá thư từ hậu phương ra tiền tuyến.

Đắk Lắk10/05/2026Nguyễn Ngọc An Nhi (Trường Hà Huy Tập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trần Văn Út kể rằng khi tham gia kháng chiến, ông làm nhiệm vụ giao liên trên sông. Công việc chính là chèo xuồng đưa thư, chuyển tài liệu và dẫn đường cho cán bộ qua các tuyến kênh rạch.

Chiếc xuồng ba lá của ông nhỏ, nhẹ, được ngụy trang bằng lá dừa nước. Ban ngày giấu xuồng trong bụi rậm ven sông, chỉ đi lại khi trời tối.

Có những đêm, ông phải chèo xuồng một mình giữa sông rộng, không đèn, không tiếng người, chỉ nghe tiếng nước vỗ mạn và tiếng côn trùng rả rích.

Một lần, khi đang chuyển tài liệu quan trọng, xuồng của ông bị địch nghi ngờ tuần tra. Ông phải nhanh chóng tấp vào một rạch nhỏ, nằm im giữa đám lục bình, không dám cử động.

Suốt nhiều giờ, ông chỉ nghe tiếng máy ghe chạy ngang qua. Tim đập rất mạnh, nhưng không được phép thở mạnh.

Khi an toàn trở lại, ông tiếp tục hành trình, giao thư đúng nơi, đúng giờ.

Ông Út nói:
“Lúc đó, mỗi lá thư không chỉ là giấy tờ. Nó là mệnh lệnh, là tin sống chết của cả đơn vị. Mất nó là coi như mất cả trận đánh.”

Sau hòa bình, ông vẫn giữ lại một mái chèo cũ của chiếc xuồng năm xưa, treo trong nhà như một kỷ niệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn