Chiếc xuống trên sông Cửu Long
Những năm kháng chiến chống Mỹ, vùng sông nước miền Tây ngày đêm chìm trong khói lửa. Ban ngày, máy bay địch quần thảo trên bầu trời, ban đêm ghe xuồng của cán bộ cách mạng lại lặng lẽ xuôi dòng giữa những rặng dừa nước um tùm.
Ông Ba Tánh là người chèo xuồng giỏi nhất xóm. Ban ngày ông làm nghề chài lưới như bao người dân miền sông nước, nhưng đêm xuống, ông bí mật chở bộ đội và thuốc men qua sông.
Một đêm mưa lớn, ông nhận nhiệm vụ đưa một chiến sĩ bị thương sang căn cứ bên kia sông Tiền. Dòng nước mùa lũ chảy xiết, gió mạnh làm chiếc xuồng nhỏ chao đảo liên tục. Người chiến sĩ nằm phía sau sốt cao vì mất máu.
Đi được nửa đường, ánh đèn từ tàu tuần tra địch bất ngờ quét sáng mặt sông.
“Có xuồng phía trước! Đuổi theo!”
Tiếng quát vang lên giữa màn đêm.
Ông Ba lập tức tắt đèn, chèo xuồng lẩn vào đám lục bình trôi dày đặc. Tiếng máy tàu địch ngày càng gần. Người chiến sĩ khẽ nói:
“Chú Ba… nếu nguy hiểm quá thì để tôi ở lại…”
Ông Ba nghiến chặt răng:
“Còn sống thì còn đưa chú tới căn cứ.”
Ông ghì mái chèo thật chặt, lặng lẽ men theo con rạch nhỏ mà chỉ người dân địa phương mới biết. Suốt nhiều giờ giữa mưa gió và hiểm nguy, chiếc xuồng cuối cùng cũng cập bến an toàn.
Các chiến sĩ trong căn cứ vội chạy ra đỡ người bị thương. Ông Ba chỉ lau nước mưa trên mặt rồi lặng lẽ quay xuồng trở về.
Trên dòng sông đen đặc giữa thời chiến, biết bao người dân Nam Bộ đã âm thầm góp sức như thế để bảo vệ quê hương.



