Chiến binh thời hoa lửa
Vào một buổi chiều, tôi đã tìm đến nhà ông Trần Văn Tiến_Ông sinh sống tại Thôn Tân Hoa-Xã Đông Cuông-Tỉnh Lào Cai. Năm nay ông đã 73 tuổi nhưng ông vẫn mạnh khoẻ.
Khi tôi bước vào nhà, ông đã mời chúng tôi ngồi vào ghế và rót nước cho chúng tôi. Tôi rất xúc động khi được gặp nhân chứng sống trong các cuộc cách mạng.
Trước khi bước vào cuộc phỏng vấn, tôi đã xin phép ông được ông đồng ý thì tôi bắt đầu chào và hỏi về các cuộc cách mạng mà ông đã trải qua.
Và rồi ông kể.” Ông tham gia bộ đội vào ngày19/4/1970, lúc đó là ông đi đánh mỹ ở trong miền nam”.sau đó tôi hỏi rõ hơn về cuộc chiến mà ông đã trải, ông trả lời rằng:”Nếu kể rõ hơn về cuộc chiến của các ông ngày thời đó thì vất vả lắm, gian nan lắm”.
Ông kể tiếp.” Ông lúc đó là học sinh lớp 9/10 ngày xưa đấy, thì ông đi bộ đội, ông bảo rằng bộ đội miền nam lúc đó vất vả lắm nó không như bây giờ ,bây giờ thì cái hậu phương của nó còn được yên ổn, hồi đấy các ông đi thì miền bắc mình cũng đang bị mỹ đánh phá, ném bom thì lúc đó hậu phương tiền tuyến lại gần gần nhau nên là đời sống sinh hoạt hằng ngày ,cuộc sống chiến đấu với bọn mỹ là vất vả lắm. Đói kém rồi bom đạn nhiều. Ông vào trong đó hết 8/1975 thì bắt đầu hoà bình mới về”.khi được nghe kể về hoàn cảnh cuộc sống của ngày xưa thì tôi cần nhớ tới những công lao của các ông cha ta đã đổ máu để t được sống trong thế giới hoà bình như ngày hôm nay.
Tôi hỏi ông:”Trong cuộc chiến đấy ông có bị thương nhiều không ạ”
Ông trả lời tôi:” Ông bị thương nhiều,bị thương nhiều lắm”
Tôi lại hỏi ông:”Thế sức khoẻ củ ông bây giờ như nào rồi”
Ông trả lời:” Sức khoẻ của ông mất một nửa rồi”.
Tôi hỏi về nhưng huân chương của ông ,Ông trả lời tôi là: Ông được một cái huân chương chiến sĩ giải phóng là hạng 3 với lại một cái huy chương kháng chiến hạng nhì, bằng khen giấy khen nhiều lắm ông không nhớ được đâu.
Tôi mong rằng những lời kể này sẽ được nhiều người biết đến và sẽ cho chúng ta hiểu hoà bình không chỉ tự nhiên mà có.Để đổi lấy hoà bình ông cha ta đã phải đổ máu, hi sinh và cả sự kiên cường mới có được hoà bình như ngày hôm nay.
Qua những lời kể chân thành của ông đã chạm đến trái tim của tôi. Là một học sinh, đang được sống trong hoà bình tôi luôn phải nhắc bản thân phải có gắng học hỏi rèn luyện để trở thành người có ích cho xã hội.



