CHIẾN CHÚNG ĐẦU TIÊN VÀ KÝ ỨC BẮN RƠI MÁY BAY ĐỊCH CỦA ĐỒNG CHÍ TẠ KIM PHƯỚC
Đ/c Tạ Kim Phước (sinh năm 1959) - Chi hội trưởng Chi hội Cựu Chiến binh Khu phố 1, phường Chợ Quán, thành phố Hồ Chí Minh
CHIẾN CHÚNG ĐẦU TIÊN VÀ KÝ ỨC BẮN RƠI MÁY BAY ĐỊCH CỦA ĐỒNG CHÍ TẠ KIM PHƯỚC
Hòa vào dòng hồi ức hào hùng của những người lính trẻ, chú Tạ Kim Phước (Chi hội trưởng Chi hội Cựu Chiến binh Khu phố 1, phường Chợ Quán, thành phố Hồ Chí Minh) mang đến một câu chuyện đầy tự hào nhưng cũng đầy xúc động về những ngày tháng chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam. Nhập ngũ khi mới 19 tuổi, hành trang bước ra ranh giới sinh tử của người lính Phòng không - Không quân ngày ấy chỉ vỏn vẹn 1 tháng huấn luyện.
Chú bồi hồi nhớ lại chặng đường thần tốc tiến ra mặt trận:
"Tôi nhập ngũ ngày 29/7/1978 sau khi diễn ra chiến tranh biên giới giữa Việt Nam và Campuchia. Sau khi được huấn luyện 1 tháng thì được biên chế về đơn vị Phòng không – Không quân, Quân khu 7, đóng tại Gò Vấp. Lúc đó là vừa bảo vệ vùng trời biên giới Việt Nam, vừa chống các máy bay của Polpot xâm nhập."
Nhiệm vụ quan trọng ập đến rất nhanh. Đến giữa tháng 12/1978, đơn vị của chú nhận lệnh hành quân sang Campuchia, gánh vác trọng trách bảo vệ vùng trời để chuẩn bị thành lập Mặt trận Đoàn kết Dân tộc Cứu nước Campuchia. Với một người lính trẻ mới qua 1 tháng thao trường, trận chiến đầu tiên ập đến ác liệt và khốc liệt hơn bao giờ hết:
"Tối hôm đó quân địch tập kích cách đơn vị tầm 1 cây số. Đơn vị tôi ở chính giữa, bên ngoài là các sư đoàn bộ binh bảo vệ. Lúc đó súng nổ dữ dội, chúng tôi chuẩn bị sẵn sàng..."
Trận đụng độ không chỉ diễn ra dưới mặt đất mà còn rực lửa trên không trung. Bằng tinh thần quả cảm, đơn vị của chú đã lập chúng lớn ngay trong lần đầu xuất kích, nhưng cái giá phải trả cũng vô cùng đau xót:
"Lúc đó có 2 máy bay của địch đến ném bom rồi bắn phá. Đơn vị tôi 1 đại đội thì có 1 đồng chí hy sinh. Đồng chí đó cách nhà tôi 2, 3 căn... Thì đó là lần đầu tiên tôi đi đánh giặc, bắn được 2 chiếc máy bay. Sau khi đánh xong thì lúc đó là khoảng tháng 7/1979, giải phóng toàn bộ quân địch rồi đơn vị rút về Xiêm Rệp."
Chiến chúng bắn rơi 2 máy bay địch của những người lính vừa rời ghế nhà trường là minh chứng rõ nét cho bản lĩnh và ý chí thép của bộ đội ta. Nhưng đằng sau chiến chúng rực rỡ ấy là sự hy sinh lặng thầm của người đồng đội, người hàng xóm lớn lên cùng chung một ngõ nhỏ. Ký ức tuổi đôi mươi của chú Phước là một nốt trầm hùng tráng, nhắc nhở thế hệ thanh niên hôm nay về cái giá máu xương của bầu trời bình yên mà chúng ta đang ngước nhìn.


