Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHIẾN CÔNG BẤT TỬ CỦA ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT

Hưng Yên03/12/2025Nguyễn Hoàng Thu Phương (Báo tin tức/TTXVN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, biết bao người con ưu tú đã ngã xuống để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc. Trong số đó, chiến sĩ Phan Đình Giót – người đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong chiến dịch Điện Biên Phủ – không chỉ là anh hùng của một trận đánh, mà còn là biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm và sự hy sinh quên mình vì đại nghĩa dân tộc. Câu chuyện về anh là bài học sâu sắc về tình yêu nước, về tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” được trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại làng An Xá, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh – một vùng đất nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của anh gắn liền với những ngày tháng đói khổ, chứng kiến bao cảnh áp bức, bóc lột của thực dân phong kiến. Chính hiện thực ấy đã hun đúc trong anh tinh thần đấu tranh mãnh liệt, sẵn sàng đứng lên bảo vệ quê hương đất nước. Khi Cách mạng tháng Tám thành công và cuộc kháng chiến chống Pháp bùng nổ, anh đã tham gia bộ đội với tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Trong suốt quá trình chiến đấu, Phan Đình Giót luôn là chiến sĩ gan dạ, nhanh nhẹn, kỷ luật, được đồng đội tin tưởng và yêu quý.

Năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ – chiến dịch quyết định tương lai của cuộc kháng chiến – chính thức bắt đầu. Lực lượng của ta được giao nhiệm vụ đánh chiếm cứ điểm Him Lam, một trong ba cứ điểm ngoại vi và là tuyến phòng thủ kiên cố nhất của quân Pháp. Cứ điểm này có hệ thống công sự vững chắc, lỗ châu mai được bố trí khoa học, cùng hỏa lực mạnh có thể chặn đứng mọi đợt tấn công. Nhưng dù khó khăn, bộ đội ta vẫn quyết tâm phá vỡ “cánh cửa thép” này để mở đầu cho chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội.

Tối ngày 13 tháng 3 năm 1954, trong tiếng pháo nổ rền trời, quân ta đồng loạt nổ súng tiến công. Mặt đất rung chuyển theo từng đợt pháo kích; khói lửa, bụi đất mù mịt; tiếng bom đạn hòa vào tiếng hô xung phong tạo nên âm hưởng hào hùng của một trận đánh sinh tử. Nhưng ngay khi mũi tấn công của ta vừa xuất phát, quân Pháp đã dùng súng máy từ các lỗ châu mai bắn xối xả, khiến nhiều chiến sĩ hy sinh. Một hỏa điểm đặc biệt nguy hiểm nằm trên ngọn đồi phía trước liên tục quét đạn, khiến đội hình tấn công bị chững lại. Cứ mỗi chiến sĩ cố lao lên là một lần đạn từ lỗ châu mai lại cắt ngang. Tình thế vô cùng nguy cấp.

Lúc này, chiến sĩ Phan Đình Giót đang làm nhiệm vụ quan sát và dẫn đường cho đơn vị. Nhận thấy hỏa điểm kia chính là nguyên nhân cản trở toàn bộ mũi tấn công, anh lập tức báo cáo và xin được triệt hạ súng máy của địch. Đây là nhiệm vụ hiểm nguy, bởi để tiếp cận được lỗ châu mai, chiến sĩ phải bò qua quãng đất trống, nơi kẻ địch quan sát rất rõ và có thể bắn hạ bất cứ lúc nào. Nhưng trước tình hình khẩn cấp, Phan Đình Giót không chút do dự. Anh hiểu rằng nếu không tiêu diệt được hỏa điểm đó, đồng đội của anh sẽ còn tiếp tục hy sinh, và trận đánh có thể bị đình trệ.

Dưới màn đêm đặc quánh khói súng, anh men theo giao thông hào, rồi trườn mình qua từng ụ đất, từng mô cỏ. Đạn bắn rát qua đầu, sượt qua má, cày xé mặt đất quanh anh, nhưng Phan Đình Giót vẫn kiên trì tiến về phía trước. Mỗi lần anh ngẩng đầu lên quan sát là một lần nguy hiểm cận kề. Mồ hôi hòa lẫn bụi đất, máu từ những vết thương rỉ ra đỏ sẫm áo, nhưng anh không hề nao núng. Mỗi lúc thấy hỏa lực của địch bắn dữ hơn, anh càng hiểu rằng chỉ cần chậm một giây thôi, bao đồng đội phía sau sẽ không thể tiến lên.

Khi đã tiến gần đến lỗ châu mai, anh ném lựu đạn để tiêu diệt hỏa điểm nhưng không hiệu quả vì công sự của địch quá kiên cố. Lúc này, anh bị đạn sượt qua vai, đau nhói đến tê dại cả cánh tay, nhưng anh vẫn không lùi bước. Trong phút chốc, anh nhìn thấy đồng đội mình tiếp tục ngã xuống phía sau. Ánh mắt anh kiên định hơn bao giờ hết. Sự sống và cái chết lúc này chỉ cách nhau gang tấc, nhưng lòng dũng cảm đã thôi thúc anh đưa ra quyết định táo bạo nhất của đời mình.

Không chần chừ, Phan Đình Giót dồn hết sức lực còn lại, lao thẳng đến lỗ châu mai. Anh hét lớn: “Quyết hy sinh để bộ đội xung phong!”, rồi lấy chính thân mình bịt chặt lỗ châu mai, khiến khẩu súng máy của địch hoàn toàn câm lặng. Ngay khoảnh khắc đó, hàng trăm đôi mắt đồng đội như được thắp sáng bởi lòng dũng cảm phi thường ấy. Họ đồng loạt xung phong, phá tan cứ điểm Him Lam, mở ra thắng lợi vang dội cho chiến dịch.

Sự hy sinh của Phan Đình Giót đã trở thành mốc son rực rỡ trong lịch sử chiến đấu của quân đội ta. Anh không chỉ hiến dâng máu xương, mà còn dâng cả cuộc đời, tuổi trẻ, lý tưởng cho độc lập dân tộc. Chiến tích của anh là minh chứng cho tinh thần “thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”. Hình ảnh anh lấy thân mình lấp lỗ châu mai đã vượt lên giới hạn của một cá nhân, trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng tên tuổi Phan Đình Giót vẫn được nhắc đến với tất cả niềm kính trọng và biết ơn. Những trang sách, những tượng đài, những câu chuyện truyền miệng đều nhắc nhớ thế hệ hôm nay về tấm gương sáng chói ấy. Chiến tích của anh giúp chúng ta hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao lớp người đi trước. Và trách nhiệm của mỗi người trẻ là phải sống xứng đáng, giữ gìn đất nước, để những hy sinh ấy không bao giờ trở nên vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn