Bài viết

Chiến công của ba nữ dân quân Đồng Tiến

Đầu năm 1965, trung đội nữ dân quân xã Đồng Tiến của thị xã Uông Bí cũ (nay là phường Quang Trung, TP Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh) được thành lập, biên chế hơn 30 chị em, không ít chị mới ở tuổi trăng tròn được tập trung, có trang bị vũ khí. Trung đội có nhiệm vụ phối hợp với các trận địa pháo phòng không của bộ đội tham gia chiến đấu và đánh thắng nhiều trận. Tiêu biểu là trận thắng vang dội trên bầu trời Uông Bí chiều 22-12-1965, tiêu diệt tại chỗ 3 máy bay của địch, bắt sống phi công Mỹ.

Hưng Yên31/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm ấy, cả thị xã chìm trong lửa đạn. Trận địa phòng không pháo 37mm đặt tại Vườn Cam - Bến Hòm, nơi có nữ dân quân Nguyễn Thị Thêm (lúc ấy 15 tuổi) trực tiếp chiến đấu. Bất chấp hiểm nguy, chị Thêm bám trận địa trong mưa bom, nhanh trí dùng cái bát sắt úp gọn phần ruột bục ra của một chiến sĩ bị mảnh bom phạt ngang bụng, sơ cứu vết thương và giao anh cho tuyến sau rồi tiếp tục chiến đấu. Được lệnh, nữ dân quân Nguyễn Thị Yên, tay cầm súng, quàng vội túi cứu thương băng nhanh về bãi sú cạn thôn Đồng Nối bắt sống tên phi công Mỹ vừa bung dù khỏi chiếc máy bay đang bốc cháy đáp xuống. Trước khi cùng một đồng đội áp giải viên phi công lên xe đưa về thị đội, chị Yên đã cởi dây giày tù binh (đề phòng tù thoát) và dùng thuốc đỏ sát trùng lên khuôn mặt dính máu của hắn. Còn nữ dân quân Phạm Thị Dần tuy chưa biết bơi nhưng quyết nhận nhiệm vụ chèo đò qua sông Uông đưa bộ đội, công an bổ sung cho các trận địa cũng như đưa người dân sơ tán khỏi trọng điểm oanh tạc của địch. Trên trời, tiếng máy bay phản lực Mỹ gầm rú, dưới sông nước cuộn dòng; rồi bom rơi, đạn nổ mịt mù nhưng không ngăn nổi mái chèo cô Dần. Một tình huống khó lường đã diễn ra, đó là quai chèo đò đứt, mái chèo liền kéo theo cô Dần xuống sông. Nhanh tựa tên bay, chiến sĩ nuôi quân Đỗ Văn Tải từ trên đò nhào xuống đưa cô lên cấp cứu. Tỉnh lại, cô Dần nối lại quai chèo, tiếp tục đưa đò qua sông phục vụ chiến đấu. Anh Tải và cô Dần nên duyên từ “chuyến đò chiến tranh” ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn