Bài viết

Chiến công của ý chí thép

Phú Thọ15/12/2025Thùy Phương2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thượng tá Đặng Quốc Cường – Nguyên Trưởng phòng Tham mưu – Kế hoạch Cục Hậu Cần, Quân đoàn 3

PTĐT - Tháng tư khởi nguồn ký ức. Lật giở cuốn sổ tay ghi chép nhiều trang đã ố vàng, nét mực mờ, nhòe dấu ấn thời gian đằng đẵng suốt 46 năm, Thượng tá Đặng Quốc Cường – Nguyên Trưởng Phòng Tham mưu-Kế hoạch Cục Hậu Cần, Quân Đoàn 3 lại trào dâng niềm xúc động. Bao ký ức của một thời “chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh” lại hiển hiện về trong ông với những trận chiến đấu ngoan cường, quả cảm của Sư đoàn 320 trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.

Sinh năm 1950, tại vùng quê nghèo Hoàng Xá, huyện Thanh Thủy, sau khi hoàn thành phổ thông 10/10, tháng 9-1972, người thanh niên Đặng Quốc Cường nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc hăng hái lên đường nhập ngũ, quyết đem tất cả sức lực, trí tuệ và lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ cống hiến cho độc lập, tự do của dân tộc. Sau thời gian huấn luyện tại Sư 304 ở Phú Bình-Bắc Thái (nay là tỉnh Thái Nguyên), ông được điều động đến chiến trường Tây Nguyên.

Thượng tá Đặng Quốc Cường, thường xuyên cùng các đồng đội ôn lại những chiến công của Sư 320 trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975.

Từ tháng 3-1973, ông được biên chế vào Sư 320-Trung đoàn 48 mặt trận Tây Nguyên hoạt động ở Gia Lai. Đây cũng là đơn vị chiến đấu của ông trong suốt thời gian Chiến dịch Hồ Chí Minh. Ông Cường nhớ lại: Sư 320 còn gọi là Sư đoàn Đồng Bằng, cùng với sư 10 khi ấy là hai Sư đoàn chủ lực, tinh nhuệ, dũng mãnh nhất trong đội hình của Quân đoàn 3 (Quân đoàn Tây Nguyên).

Từng kế hoạch, trận đánh của Sư 320 được kể lại khá chi tiết qua lời kể của người chiến sĩ tham mưu. Trong khoảng thời gian từ năm 1973-1974, ông cùng đồng đội đã tham gia nhiều trận chiến ở tỉnh Gia Lai. Tháng 10-1974, cả đơn vị hành quân vào Buôn Ma Thuột, khi ấy đơn vị ông làm nhiệm vụ chốt chặn, chiếm đóng đường 14 tại Thuần Mẫn (thuộc huyện Ea-H’leo) ngăn cản không cho quân địch từ Buôn Ma Thuột tiếp viện về Pleiku (Gia Lai). Ngày 10-3-1975, Buôn Ma Thuột được giải phóng, Sư 320 tiếp tục làm nhiệm vụ truy kích địch tháo chạy trên đường 7 từ Pleiku về Tuy Hòa (Phú Yên).

Ngày 29-3, giải phóng Tuy Hòa. Đến ngày 10-4, Sư đoàn được lệch ngược lại đường 14 làm nhiệm vụ hành quân vào Sài Gòn. Đúng 5 giờ 30 phút sáng 29-4, Sư 320 từ các mũi tiến thẳng vào các vị trí địch. Khí thế tiến công như chẻ tre, đến 11 giờ cùng ngày, Sư đoàn đã làm chủ hoàn toàn căn cứ Đồng Dù. Sau khi giải phóng Củ Chi, đơn vị ông tiếp tục đóng quân ở đây ngăn cản quân địch từ Tây Ninh, mở đường cho Sư 10 tiến công vào giải phóng Sài Gòn.

Tham gia nhiều trận chiến nảy lửa trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, ông Cường đặc biệt có ấn tượng sâu đậm với cuộc truy kích thần tốc quân địch trên đường 7, lập lá chắn thép khóa chặt, tiêu diệt địch trong thung lũng Cheo Reo.

Ông bồi hồi kể: Cuộc truy kích diễn ra thần tốc, 3 Trung đoàn Trung đoàn 64 (đang đánh địch ở Đạt Lý-Buôn Hồ); Trung đoàn 9 (đánh địch ở Kênh Săn), còn Trung đoàn 48 đang ở Thuần Mẫn, hầu hết cách thị xã Cheo Reo từ 50 đến 130km. Khi nhận lệnh, cán bộ, chiến sĩ của ta xác định thời gian rất gấp rút, toàn mũi tiến công cần phải hành động, hành dộng thật khẩn trương, kiên quyết thì mới có thể giành được thắng lợi. Để đến địa điểm chiến đấu đúng thời gian quy định, cả Trung đoàn mặc đêm tối, đường xa, dốc đá tai mèo dựng đứng vẫn kiên trì, động viên nhau khẩn trương hành quân đến điểm chiến đấu nhanh nhất.

Nhiều đoạn rừng rậm, khe sâu bộ đội phải dùng nứa khô, dép cao su làm đuốc soi dường để vượt qua. Những buổi hành quân “mưa dầm, cơm vắt”, “ngày nghỉ, đêm đi” với bước chân thần tốc, khí thế quyết tâm tiêu diệt địch đã giúp ông và đồng đội đánh tan Quân đoàn 2 của Quân lực Việt Nam Cộng hòa tháo chạy bằng sức mạnh cơ giới. Chỉ trong vòng 1 tuần, Sư đoàn đã tiêu biệt, bắt sống hàng vạn sỹ quan và binh lính cùng cùng rất hàng vạn khí tài, xe quân dụng các loại…

Hồi tưởng về những năm tháng cuối chiến dịch ấy, ông Cường gọi đó là “những ngày như sống trong mơ”: Khi nghe tin chiến thắng từ các mặt trận liên tục truyền về, trong lòng ông các và anh em đồng đội, ai nấy đều phấn khởi, lâng lâng, sung sướng “như đi trên mây”, ai nấy đều tự nhủ trong tâm rằng chiến thắng rất gần; độc lập, tự do rất gần; đất nước thống nhất rất gần.

46 năm đi qua nhưng dư âm của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước vẫn còn sống mãi trong tâm tư Thượng tá Đặng Quốc Cường. Đi qua cuộc chiến, người chiễn sĩ giải phóng quân năm xưa trở về quê hương, tiếp tục phát huy tinh thần “thép” của Bộ đội Cụ Hồ, luôn tích cực tham gia công tác xã hội ở địa phương và thường xuyên nhắc nhớ về những câu chuyện quá khứ, về cuộc đấu tranh bền bỉ, kiên cường, hào hùng, anh dũng cho thế hệ sau.

Qua những câu chuyện lịch sử hào hùng mà chính ông là nhân chứng lịch sử, những ký ức ấy không chỉ nhắc nhở về những hy sinh, cống hiến của lớp lớp cha anh đi trước để giành độc lập tự do cho dân tộc mà còn tiếp lửa truyền thống yêu nước, lòng tự hào dân tộc trân trọng hòa bình cho thế hệ trẻ hôm nay…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn