Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHIẾN CÔNG ĐẦU

Bắc Ninh16/06/2026DOÃN HOÀNG NAM1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió núi Tây Bắc thổi hun hút qua những triền đồi trọc của lòng chảo Điện Biên. Đầu tháng 3 năm 1954, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ của quân đội ta đã âm thầm tiến về mặt trận. Những đoàn dân công hỏa tuyến gùi gạo, tải đạn, mở đường xuyên rừng sâu, vượt dốc cao để tiếp tế cho chiến dịch lớn nhất trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Trong đơn vị pháo binh của Đại đội 674, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Lâm vừa tròn hai mươi tuổi. Đây là lần đầu tiên anh tham gia một trận đánh lớn đến vậy. Đêm nào, Lâm cũng cùng đồng đội kéo từng khẩu pháo nặng hàng tấn vượt núi cao, men theo những con đường chỉ vừa đủ một người đi. Mồ hôi hòa lẫn với đất đỏ. Có lúc bánh pháo trượt xuống vực sâu, cả đơn vị phải ghì chặt dây thừng. Những đôi bàn tay rớm máu vẫn không buông. Lâm nhớ lời chính trị viên căn dặn: – Trận này là trận quyết chiến chiến lược. Mỗi viên đạn, mỗi hạt gạo đều góp phần làm nên thắng lợi. Chúng ta phải đánh thắng. Câu nói ấy trở thành động lực giúp mọi người vượt qua những ngày gian khổ. Tại sở chỉ huy chiến dịch, dưới sự lãnh đạo của Đảng và sự chỉ huy của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, phương châm tác chiến đã được thay đổi từ "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc" nhằm bảo đảm thắng lợi cao nhất. Quyết định ấy thể hiện sự thận trọng và sáng suốt của Bộ Chỉ huy chiến dịch. Ngày 13 tháng 3 năm 1954. 17 giờ 30 phút. Những loạt pháo đầu tiên của quân ta đồng loạt nổ vang, mở màn cho Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Mục tiêu đầu tiên là cứ điểm Him Lam – cánh cửa thép phía Bắc của tập đoàn cứ điểm do quân Pháp xây dựng. Lâm đứng bên khẩu pháo, hồi hộp chờ lệnh. – Bắn! Tiếng hô dứt khoát vang lên. Quả đạn lao đi xé toạc màn đêm. Tiếp đó là hàng chục, hàng trăm viên đạn khác dội xuống trận địa địch. Đất đá tung mù trời. Lần đầu tiên, quân Pháp choáng váng nhận ra rằng pháo binh Việt Minh đã được bố trí trên các điểm cao bao quanh lòng chảo Điện Biên. Sau nhiều giờ chiến đấu ác liệt, bộ binh ta đồng loạt xung phong. Tiếng súng hòa cùng tiếng hô: – Xung phong! Lâm nhìn những đồng đội lao lên giữa làn đạn dày đặc. Người ngã xuống, người tiếp tục tiến lên. Không ai chùn bước. Đến rạng sáng ngày 14 tháng 3, Him Lam bị tiêu diệt hoàn toàn. Tin chiến thắng lan nhanh khắp mặt trận. Mọi người ôm chầm lấy nhau. Nhưng cuộc chiến vẫn còn ở phía trước. Ngay sau đó, quân ta tiếp tục tiến công cứ điểm Độc Lập và Bản Kéo. Chỉ trong vài ngày, hệ thống phòng ngự phía Bắc của địch bị phá vỡ. Cánh cửa tiến vào trung tâm Điện Biên đã được mở rộng. Đây là thắng lợi có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, tạo đà cho toàn chiến dịch. Những ngày sau đó, cuộc chiến ngày càng khốc liệt. Mưa bom, bão đạn trút xuống các trận địa của quân ta. Ban ngày chiến đấu. Ban đêm đào hào. Hàng trăm kilômét giao thông hào được bộ đội và dân công đào xuyên qua núi đồi, tiến sát từng cứ điểm của địch. Lâm cùng đồng đội vừa chiến đấu vừa tranh thủ chợp mắt bên vách hào. Có hôm, mỗi người chỉ được ăn vài nắm cơm vắt với muối vừng. Thế nhưng, không ai than phiền. Họ hiểu rằng sau lưng mình là Tổ quốc, là gia đình, là khát vọng hòa bình của cả dân tộc. Đợt tiến công thứ hai bắt đầu vào cuối tháng 3. Những ngọn đồi A1, C1 trở thành nơi diễn ra các trận giằng co vô cùng quyết liệt. Có những vị trí, quân ta và quân địch giành đi giật lại từng mét đất. Lâm được điều động hỗ trợ hỏa lực cho bộ binh đánh chiếm đồi A1. Tiếng súng nổ suốt ngày đêm. Khói thuốc súng phủ kín sườn đồi. Một người đồng đội thân thiết của Lâm bị thương nặng. Trước khi được đưa về tuyến sau, anh nắm chặt tay Lâm: – Phải đánh thắng nhé! Lâm nghẹn ngào gật đầu. Càng chứng kiến sự hy sinh của đồng đội, anh càng quyết tâm chiến đấu. Sau nhiều tuần liên tục tiến công, vòng vây quanh trung tâm Điện Biên ngày càng siết chặt. Sân bay Mường Thanh bị khống chế, nguồn tiếp tế của quân Pháp bị cắt đứt nghiêm trọng. Tinh thần quân địch sa sút. Trong khi đó, khí thế chiến đấu của quân và dân ta ngày càng dâng cao. Đầu tháng 5 năm 1954, Bộ Chỉ huy quyết định mở đợt tổng công kích cuối cùng. Đêm ngày 6 tháng 5, khối bộc phá gần một tấn phát nổ dưới lòng đồi A1, tạo điều kiện cho quân ta xung phong làm chủ cứ điểm. Ngày 7 tháng 5 năm 1954. Trận đánh bước vào giờ phút quyết định. Các cánh quân của ta đồng loạt tiến vào sở chỉ huy địch tại Mường Thanh. 17 giờ 30 phút, lá cờ "Quyết chiến - Quyết thắng" tung bay trên nóc hầm của tướng Christian de Castries. Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ hoàn toàn thất thủ. Sau 56 ngày đêm chiến đấu liên tục, quân và dân ta đã làm nên chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu". Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước sang một giai đoạn mới, mở đường cho việc ký kết Hiệp định Geneva về Đông Dương. Giữa niềm vui chiến thắng, Lâm lặng lẽ đứng nhìn những dãy núi phía xa. Anh nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống trên đường kéo pháo, trong giao thông hào hay trên các ngọn đồi khói lửa. Họ đã không kịp chứng kiến ngày chiến thắng. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần viết nên trang sử vàng của dân tộc. Lâm cúi đầu thật lâu. Rồi anh khẽ nói: – Các anh ơi, chúng ta thắng rồi! Mặt trời chiều buông xuống lòng chảo Điện Biên. Những người lính trẻ ôm lấy nhau giữa tiếng reo hò vang dội. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc hoàn toàn, nhưng chiến thắng Điện Biên Phủ đã trở thành một mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc Việt Nam. "Chiến công đầu" ấy không chỉ là chiến thắng của súng đạn, mà còn là chiến thắng của ý chí quật cường, của lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết của toàn dân tộc. Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, câu chuyện về Điện Biên Phủ vẫn được nhắc lại với niềm tự hào sâu sắc. Đó là bài học về lòng dũng cảm, sự sáng tạo và khát vọng độc lập tự do. Để mỗi thế hệ hôm nay và mai sau luôn ghi nhớ rằng: hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu của những người con đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Và trong bản anh hùng ca bất diệt ấy, chiến thắng Điện Biên Phủ mãi mãi là biểu tượng sáng ngời của ý chí Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn