Bài viết

Chiến Công Mở Đường Máu Ở Chiến Trường Trị – Thiên Của Anh Hùng Lê Hữu Trạc

Thôn Liễu Kinh

Quảng Trị22/08/2026xã Vĩnh Thịnh (xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Bình — nơi được mệnh danh là “tuyến lửa” khốc liệt bậc nhất trong những năm chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ —, Lê Hữu Trạc sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng. Khi tuổi đời còn rất trẻ, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã gạt nước mắt chia tay gia đình để khoác lên mình màu xanh áo lính, tiến thẳng vào các chiến trường miền Nam gian khổ.

​Trong Chiến dịch Trị – Thiên năm 1972 — một trong những chiến dịch quy mô lớn, then chốt và đẫm máu nhất của cuộc kháng chiến —, đơn vị của Lê Hữu Trạc được giao nhiệm vụ chốt giữ và tấn công các cứ điểm chiến lược dọc tuyến hành lang phòng thủ của đối phương. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt khi quân địch huy động tối đa hỏa lực gồm pháo hạng nặng, máy bay oanh tạc và xe tăng yểm trợ nhằm san phẳng trận địa của ta.

​Trước làn mưa bom đạn dày đặc, hỏa lực đối phương dội xuống liên tục làm rung chuyển cả vùng đất, Lê Hữu Trạc vẫn giữ sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Với vai trò chỉ huy chỉ huy trực tiếp tại tuyến đầu, ông khéo léo tổ chức đội hình, tận dụng từng công sự, giao thông hào để phân tán lực lượng, áp dụng chiến thuật đánh nhỏ lẻ, quấy rối khiến địch hoang mang, sau đó bất ngờ tập trung lực lượng tiến công tiêu diệt gọn các hỏa điểm quan trọng.

​Thời điểm trận chiến lên đến đỉnh điểm, đơn vị của ông bị một lực lượng lớn đối phương khép chặt vòng vây. Bị cô lập hoàn toàn với tuyến sau, đạn dược tiêu hao gần hết, tình thế rơi vào ngàn cân treo sợi tóc. Trong lúc ranh giới giữa sống và chết chỉ tính bằng giây, Lê Hữu Trạc phát hiện một đồng đội ở vị trí tiền tiêu bị thương rất nặng, đùi gãy lìa và mất máu dạt dào, không thể tự di chuyển.

​Không một chút đắn đo hay sợ hãi cho bản thân, ông hô lớn giao quyền chỉ huy tạm thời cho phó đại đội, rồi gieo mình lao ra khỏi công sự giữa làn đạn đại liên đang cày xới mặt đất. Mảnh bom văng xước qua mạn sườn, nhưng ông vẫn bò lê trên lớp đất đá khét lẹt thuốc nổ để tiếp cận đồng đội. Lê Hữu Trạc dùng băng cá nhân xiết chặt vết thương cho đồng chí của mình, rồi dũng cảm cõng người đồng đội trên lưng, bò giật lùi qua từng hố bom để đưa về hầm phẫu thuật an toàn.

​Ngay sau khi cứu được đồng đội, ông lập tức quay lại vị trí chỉ huy. Với khí thế dũng cảm phi thường của người thủ lĩnh, Lê Hữu Trạc đã xóc lại tinh thần chiến đấu cho toàn đại đội, trực tiếp dẫn đầu tổ xung kích dùng lựu đạn và lưỡi lê mở một "đường máu" xé tan vòng vây kẻ thù, đưa toàn bộ đơn vị rút về tuyến sau bảo toàn lực lượng.

​Hành động dũng cảm, coi thường cái chết để bảo vệ đồng đội và sự mưu trí trong chỉ huy của Lê Hữu Trạc đã trở thành một biểu tượng đẹp đẽ về tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng nơi chiến trường. Với những chiến công xuất sắc ấy, ông đã vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn