Anh hùng Lực lượng vũ trang

KIỀU VĂN NIẾT – NGƯỜI ANH HÙNG “ĐẤT THÉP” VỚI HUYỀN THOẠI CHẶT TAY PHÁ VÒNG VÂY

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên trong tâm trí những người lính năm xưa. Giữa hàng ngàn tấm gương kiên trung của vùng đất cách mạng Kiên Giang, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (LLVTND) Kiều Văn Niết nổi lên như một biểu tượng sáng ngời về ý chí vươn lên.

TP. Hồ Chí Minh18/08/2026Xã Tân Hội (Đoàn xã Tân Hội)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
KIỀU VĂN NIẾT – NGƯỜI ANH HÙNG “ĐẤT THÉP” VỚI HUYỀN THOẠI CHẶT TAY PHÁ VÒNG VÂY

KIỀU VĂN NIẾT – NGƯỜI ANH HÙNG “ĐẤT THÉP” VỚI HUYỀN THOẠI CHẶT TAY PHÁ VÒNG VÂY

          Người con của vùng đất thành đồng Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước vĩ đại của dân tộc, mảnh đất Củ Chi (Thành phố Hồ Chí Minh) đã đi vào lịch sử như một biểu tượng của lòng quả cảm, sự kiên trung với danh hiệu cao quý “Đất thép thành đồng”. Nơi bom cày đạn xới ấy đã nuôi dưỡng biết bao tâm hồn yêu nước, sinh ra những người con kiên cường, sẵn sàng hiến dâng xương máu cho độc lập tự do. Một trong những tấm gương sáng ngời, đại diện cho ý chí sắt đá của thế hệ trẻ Củ Chi ngày ấy chính là Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Kiều Văn Niết (thường bị viết nhầm là Kiều Văn Nét). Câu chuyện về cuộc đời và những chiến công của ông, đặc biệt là quyết định phi phàm chặt đứt cánh tay bị thương ngay trên chiến trường, đã trở thành một huyền thoại bất tử trong lòng đồng đội và nhân dân.

Anh hùng Kiều Văn Niết sinh ngày 19 tháng 11 năm 1951 tại ấp Mỹ Khánh B, xã Thái Mỹ, huyện Củ Chi, tỉnh Gia Định (nay là Thành phố Hồ Chí Minh). Lớn lên giữa quê hương giàu truyền thống cách mạng nhưng luôn phải chứng kiến cảnh xóm làng bị tàn phá dưới gót giày viễn chinh của quân đội Mỹ, lòng căm thù giặc đã sớm nhen nhóm trong tâm trí người thiếu niên họ Kiều. Năm 1967, khi mới tròn 16 tuổi, lứa tuổi còn ăn chưa no, lo chưa tới, Kiều Văn Niết đã chủ động tham gia vào lực lượng du kích bí mật tại xã Thái Mỹ. Với sự thông minh, nhanh nhẹn và am hiểu địa hình, ông được giao nhiệm vụ làm giao liên, dẫn đường cho cán bộ, bộ đội vượt qua các tuyến kiểm soát, đồn bốt dày đặc của địch. Công việc này đòi hỏi sự mưu trí tuyệt đối, bởi chỉ một sơ suất nhỏ là có thể đánh đổi bằng cả mạng sống và sự an nguy của tổ chức. Đến năm 1968, nhận thấy tinh thần quả cảm và năng lực chiến đấu xuất sắc của chàng trai trẻ, tổ chức đã chính thức đưa ông gia nhập bộ đội địa phương, trở thành chiến sĩ thuộc Đại đội C15 huyện Củ Chi. Tại đây, Kiều Văn Niết vừa thực hiện nhiệm vụ công văn liên lạc, vừa trực tiếp tham gia trinh sát, gài mìn, bám thắt lưng địch mà đánh, ngăn chặn các cuộc càn quét phá hoại của quân thù vào vùng căn cứ cách mạng.

Giai đoạn từ năm 1969 đến năm 1970 là thời kỳ cuộc kháng chiến tại vùng ven Sài Gòn nói chung và Củ Chi nói riêng diễn ra vô cùng khốc liệt. Địch liên tục mở các trận càn quy mô lớn, kết hợp pháo binh, xe tăng và máy bay nhằm hủy diệt vùng “tam giác sắt”. Trong lửa đạn rực trời, Kiều Văn Niết đã tỏ rõ bản lĩnh của một chiến sĩ bộ binh dũng cảm, mưu trí. Chỉ tính đến cuối năm 1970, ông đã trực tiếp tham gia 18 trận đánh lớn nhỏ cùng đơn vị. Với lối đánh áp sát, bất ngờ và đầy quyết đoán, một mình ông đã tiêu diệt nhiều sinh lực địch, bắn cháy xe tăng và thu giữ nhiều vũ khí, trang thiết bị quân sự của đối phương. Với những chiến công xuất sắc đó, ông đã liên tục được bầu chọn và trao tặng các danh hiệu vinh quang như Dũng sĩ diệt Mỹ và Dũng sĩ diệt xe cơ giới. Tuy nhiên, đỉnh cao của tinh thần hy sinh và ý chí thép của Kiều Văn Niết được minh chứng rõ nét nhất vào cuối năm 1970, trong một trận đánh ác liệt tại ấp Bầu Tre, xã Tân An Hội, huyện Củ Chi. Hôm ấy, đơn vị của ông bị rơi vào vòng vây nghẹt thở của kẻ thù. Địch huy động hỏa lực hạng nặng càn quét dữ dội nhằm xóa sổ lực lượng ta. Trong lúc đang kiên cường bắn trả để cùng đồng đội phá vòng vây, một quả đạn pháo của địch nổ gần đã găm mảnh trúng vào cánh tay phải của Kiều Văn Niết, khiến cánh tay ông bị dập nát hoàn toàn, chỉ còn dính lại một chút phần da thịt. Cơn đau thấu xương tủy ập đến, máu chảy loang lổ. Lúc này, tình thế vô cùng khẩn cấp, tiếng súng bủa vây bốn phía, đơn vị buộc phải di chuyển thần tốc để rút lui bảo toàn lực lượng. Cánh tay dập nát buông thõng, vướng víu vào cây cối, cản trở bước đường hành quân và khiến ông không thể bò hay chạy nhanh được. Ý thức được rằng nếu mình chậm trễ sẽ làm ảnh hưởng đến tính mạng của cả đơn vị, Kiều Văn Niết đã đưa ra một quyết định khiến tất cả đồng đội phải bàng hoàng: Ông bình thản đề nghị người đồng đội đi bên cạnh dùng con dao găm chặt đứt hẳn cánh tay phải của mình. Người đồng đội sững sờ, rơi nước mắt không nỡ ra tay. Nhưng trước sự kiên quyết, thúc giục và ánh mắt rực lửa của Kiều Văn Niết, người chiến sĩ ấy đành nén đau thương thực hiện yêu cầu. Cánh tay phải lìa ra, Kiều Văn Niết không một tiếng kêu ca. Ông tự tay nén chặt vết thương để cầm máu, rồi dùng tay trái còn lại tiếp tục ôm súng, bám theo đội hình, cùng đồng đội vượt qua vòng vây dày đặc của giặc, trở về căn cứ an toàn. Hành động phi phàm ấy không chỉ cứu sống chính ông mà còn tiếp thêm sức mạnh tinh thần to lớn, vực dậy ý chí chiến đấu cho toàn đơn vị trong giờ phút sinh tử.

  Vượt qua thương tật, giữ vững mạch máu thông tin đến ngày toàn thắng Mất đi cánh tay phải – cánh tay thuận trong mọi sinh hoạt và chiến đấu, đối với một người lính trẻ tuổi đôi mươi là một mất mát vô cùng lớn lao. Thế nhưng, người chiến sĩ Kiều Văn Niết không chịu khuất phục trước số phận hay lùi bước về tuyến sau. Sau khi vết thương vừa tạm ổn định, ông kiên quyết xin ở lại đơn vị để tiếp tục cống hiến. Không thể trực tiếp cầm súng ngắm bắn ở hàng tiền tuyến, ông được tổ chức tin tưởng giao nhiệm vụ làm Đội trưởng Đội hỏa tốc (thông tin liên lạc) của Trung đoàn Gia Định. Với một cánh tay còn lại, ông tập viết, tập gói buộc tài liệu và băng rừng, lội suối bất kể ngày đêm. Trong suốt giai đoạn từ sau năm 1970 đến ngày giải phóng miền Nam, dưới sự chỉ huy của ông, Đội hỏa tốc luôn bảo đảm mạch máu thông tin thông suốt, chuyển giao mệnh lệnh chỉ huy chiến thuật một cách nhanh chóng, chính xác, góp công lớn vào các thắng lợi chung của Trung đoàn trên khắp các mặt trận ven đô.

Tháng 1 năm 1976, khi đất nước vừa hòa bình thống nhất, ghi nhận những công lao đặc biệt xuất sắc và tinh thần hy sinh hiếm có, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam đã quyết định phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân cho chiến sĩ Kiều Văn Niết khi ông vừa tròn 25 tuổi. Sau này, ông tiếp tục chuyển sang công tác và cống hiến trong lực lượng Bộ đội Biên phòng, giữ vững phẩm chất anh bộ đội Cụ Hồ cho đến ngày nghỉ hưu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn