Bài viết

CHIẾN ĐẤU DŨNG CẢM

Cao Bằng16/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến đấu dũng cảm

Năm 1963, khi đang là công nhân của Xí nghiệp In Việt Lập Cao Bằng, ông lên đường nhập ngũ tham gia huấn luyện tại Trung đoàn 246 Tuyên Quang. Thời gian này, ông đã được huấn luyện đào bếp Hoàng Cầm, làm hầm chữ A, cách ngụy trang... Năm 1965, khi Mỹ bắt đầu cho máy bay oanh tạc miền Bắc, ông được lệnh lên đường vào mặt trận. Sáng 1/5/1965, khi có mặt ở ga Hàng Cỏ chuẩn bị lên tàu hành quân, ông mới biết mình được cử vào miền Nam chiến đấu. Hành quân bằng tàu hỏa chỉ đến được Thanh Hóa, do máy bay Mỹ đánh phá ác liệt cầu Hàm Rồng nên các ông lại được lệnh hành quân bộ. Đêm đi, ngày nghỉ, ròng rã gần nửa tháng, đơn vị ông mới đến được địa điểm tập kết tại ngã ba Lùm Bùm, trên đất bạn Lào thuộc Binh trạm 32, Binh đoàn 559 với nhiệm vụ là bộ đội bộ binh tham gia bảo vệ đường dây giao liên 559 (Đường Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh) và tiễu phỉ. Trong một trận công đồn tiễu phỉ tháng 8/1966 tại Mường Phìn, tỉnh Savanakhet (Lào), ông bị thương vào phần mềm ở vai và được chuyển ra tuyến sau điều trị.

Sau hơn 6 tháng điều trị tại Nghệ An, ông tiếp tục nhận được lệnh vào chiến trường giữ chức vụ Trạm phó Trạm giao liên 13, Binh trạm 32. Tại đây, tháng 3/1967, ông vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Thời gian này, trạm của ông có khoảng 20 người thực hiện nhiệm vụ đưa đón quân vào, quân ra và phục vụ thương, bệnh binh ở các chiến trường miền Nam đưa ra Bắc điều trị. Theo lời kể của ông, ở đây khó khăn lắm, nhất là đối với các chị em là y tá, cấp dưỡng. Nhưng bộ đội đoàn kết, nỗ lực phấn đấu hoàn thành nhiệm vụ giao. Ông còn tổ chức cho anh, chị em trong đơn vị tăng gia sản xuất cải thiện bữa ăn cho thương, bệnh binh.

Đón nhận quân vào, ông lưu ý bộ đội phải giữ tuyệt đối bí mật tuyến đường với phương châm: Đi không dấu - Nấu không khói. Mỗi lần chuyển 1 thương binh về tuyến sau, đơn vị phải cử 4 người thay nhau khiêng võng và 1 y tá đi theo phục vụ. Ông cho biết: Có lần 1 thương binh người Hải Phòng 18 tuổi bị thương vào cột sống liệt giường phải điều trị tại trạm đòi ăn trứng gà luộc. Biết anh không ăn được nhưng ông vẫn bảo cấp dưỡng luộc trứng. Nhìn đồng đội không nuốt được, ông không cầm được nước mắt… Có lần, 1 thương binh khác bị cụt cả 2 chân nhưng nhìn anh em thương binh khác (nhẹ hơn) chơi tú lơ khơ giải trí muốn sang xem. Y tá trong Trạm cõng sang và ngồi làm tựa cho anh xem đồng đội chơi bài.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn