chiến đấu khơ-me đỏ
Tôi là lính bộ binh, tham gia chiến dịch phản công bảo vệ biên giới Tây Nam năm 1978. Sau chiến thắng vĩ đại năm 1975, chúng tôi tưởng chiến tranh đã kết thúc, nhưng rồi tiếng súng lại vang lên ở biên giới. Những hành động tàn bạo của quân Pol Pot đối với đồng bào ta ở Châu Đốc, Hà Tiên đã buộc chúng tôi phải cầm súng trở lại.
Chúng tôi hành quân vào Campuchia không chỉ để truy đuổi kẻ thù mà còn để thực hiện một sứ mệnh nhân đạo. Chiến đấu trên đất bạn đầy gian khổ. Địa hình rừng rậm, đồng lầy, cộng thêm sự tàn bạo của Pol Pot khiến mọi thứ trở nên vô cùng căng thẳng. Tôi vẫn nhớ như in cảnh tượng khi chúng tôi tiến vào những ngôi làng Campuchia bị bỏ hoang: xác người chất đống, hầm ngục và những dấu vết của sự tra tấn dã man.
Ngày chúng tôi tiến vào Phnom Penh, không phải là một chiến thắng quân sự vang dội mà là một sự giải thoát. Người dân Campuchia đổ ra đường, họ ôm chầm lấy chúng tôi, khóc nức nở vì hạnh phúc và biết ơn. Nhiều người lính, bao gồm cả tôi, đã rơi nước mắt khi chứng kiến cảnh tượng đó. Chúng tôi không phải là kẻ xâm lược, mà là người giải phóng.
Cuộc chiến vẫn kéo dài dai dẳng sau đó, nhưng tôi hiểu rằng sự hy sinh của chúng tôi là cần thiết. Chúng tôi đã giúp một dân tộc thoát khỏi nạn diệt chủng tàn bạo nhất thế kỷ 20. Đó là tình hữu nghị quốc tế cao cả, được đổi bằng mồ hôi, máu và cả những hy sinh thầm lặng trên đất bạn.



