chiến đấu ở Điện Biên Phủ
Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo ở Hà Tĩnh. Lớn lên trong thời đất nước có chiến tranh, tôi sớm hiểu rằng tự do không phải điều tự nhiên mà có. Khi tham gia bộ đội, tôi mang trong mình một suy nghĩ rất giản dị: đã là người lính thì phải sẵn sàng chiến đấu vì Tổ quốc.
Những ngày hành quân vào chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ, chúng tôi phải vượt qua núi rừng hiểm trở, thiếu thốn đủ thứ. Nhưng không ai lùi bước. Ai cũng hiểu rằng trận đánh này có ý nghĩa rất lớn.
Khi bước vào trận địa, tiếng pháo nổ không ngừng. Đất rung lên từng hồi, khói bụi che mờ cả tầm nhìn. Đồng đội tôi tiến lên từng chút một, giành từng mét chiến hào.
Trong khoảnh khắc quyết liệt nhất, khi hỏa lực của địch từ lô cốt bắn ra dữ dội, đơn vị tôi bị chặn lại. Không ai có thể tiến lên nếu cứ để hỏa điểm đó tồn tại.
Tôi nhìn đồng đội, rồi nhìn về phía trước. Tôi hiểu rằng có những lúc người lính phải chọn giữa sự an toàn của bản thân và con đường của cả đơn vị.
Tôi lao lên.
Trong giây phút ấy, tôi không nghĩ nhiều. Tôi chỉ nghĩ rằng nếu mình chậm lại, đồng đội sẽ ngã xuống thêm nhiều người nữa.
Tôi dùng tất cả sức lực còn lại để mở đường cho đơn vị tiến công.
Sau đó, tôi không còn nghe tiếng gì nữa, chỉ còn cảm giác nhiệm vụ đã hoàn thành.



