Chiến đấu thì phải xông lên hoàn thành nhiệm vụ
ONG trận Cheo Reo nổi tiếng Chiến dịch Tây Nguyên mùa xuân năm 1975 lịch sử, có người con vùng công giáo nghèo Phượng Vĩ, huyện Cẩm Khê Nguyễn Xước Hiện đã dũng cảm bắn 5 quả đạn B41 làm cháy 4 xe tăng M48 và 1 xe M113, tiêu diệt 20 tên địch, bắt sống 10 tên khác. Nói về chiến công hiển hách này người lính già cười bình thản: “Ai chả như mình, xác định chiến đấu thì phải xông lên mà hoàn thành nhiệm vụ!
Ông Hiện tường thuật lại cho chúng tôi về trận đánh Cheo Reo ghi dấu tên tuổi ông: Ngày 10/3/1975, ta giải phóng Buôn Ma Thuột. Tổng thống chính quyền Sài Gòn Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh rút khỏi Tây Nguyên, co cụm về đồng bằng duyên hải. Ngay sau đó, toàn bộ lực lượng còn lại của quân địch ở Tây Nguyên, chủ yếu là quân đoàn 2 tháo chạy, hình thành một đạo quân lớn rút về Tuy Hòa theo Đường số 7 qua Cheo Reo. Theo lệnh cấp trên, Trung đoàn 64 và Trung đoàn 48 của sư đoàn 320 phải nhanh chóng tiếp cận và bao vây toàn bộ Cheo Reo để chặn đường rút lui của địch. Suốt một đêm vượt qua núi đá hiểm trở và gần chục km đường rừng, sáng 18/3/1975, Đại đội 3, Tiểu đoàn 7 được lệnh chốt chặn tại cầu Cây Sung, phía Nam Cheo Reo. Lúc này, đoạn Đường số 7 từ cầu Sông Bờ đến cầu Cây Sung dài 4km tập trung hàng trăm xe thiết giáp và hàng chục nghìn lính địch cùng hàng trăm xe quân sự đang hành quân. Do bị Tiểu đoàn 9 của Trung đoàn 64 đánh vào đội hình trên cầu Sông Bờ, hàng chục xe tăng và thiết giáp mở đường máu điên cuồng bắn phá và rút chạy Đại đội 3 của tôi chốt chặn tại cầu Cây Sung quyết không cho địch chạy thoát về phía biển Tuy Hòa. Phía địch đã tổ chức nhiều đợt tấn công với hàng nghìn lính cùng hàng chục xe tăng tràn vào trận địa Đại đội 3. Lúc này, Đại đội có 44 tay súng AK, 8 khẩu B40 và 2 khẩu B41. Cuộc chiến đấu diễn ra vô cùng ác liệt. Tiểu đội trưởng là tôi dẫn 3 chiến sĩ mới lần đầu ra trận chặn xe tăng địch. Trong buổi sáng 19/3 đáng nhớ ấy, tôi dùng khẩu B41 bắn 5 quả đạn đều trúng mục tiêu, làm 4 xe tăng M48 của địch bốc cháy, 1 chiếc xe M113 chở đầy lính lao xuống sông. Sau khi hết đạn B41, tôi dùng súng AK của một đồng đội đã hy sinh tiêu diệt bộ binh địch, đuổi chúng ra tận bờ sông Ba. Đến chiều 19/3, tôi đã tiêu diệt 20 tên và bắt sống tại trận 10 tên địch. Suốt một ngày đánh địch, cơm không kịp ăn, nước bi đông cạn khô, mặt mũi đen sạm khói súng, Đại đội 3 của chúng tôi tiêu diệt hàng trăm tên địch và tiêu diệt hơn 10 xe tăng tại cầu Cây Sung. Ý đồ rút về duyên hải của quân đoàn 2 địch bị phá sản hoàn toàn.
Kể xong câu chuyện về trận đánh, ông Hiện tự hào khoe: Sau trận này tôi được công nhận danh hiệu Dũng sĩ diệt xe cơ giới cấp Ưu tú, Dũng sĩ diệt địch cấp Ưu tú, được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Nhì. Những ngày sau, tôi cùng đơn vị đánh vào thị xã Củng Sơn, Phú Túc và ngày 1/4/1975 tiến công địch ở Hòn Một, Tuy Hòa. Tại đây, tôi bị trúng mảnh pháo vào đầu nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội cho đến trận đánh cuối cùng của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Hơn một năm nay, ông Hiện vui lắm, bệnh tật trong người như đỡ hẳn. Sau bao năm tháng lầm lũi trong nghi kỵ của không ít người, tháng 4/2018, ông được Đảng, Nhà nước tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.



