Chiến dịch Biên giới 1950 qua lời kể của Bác Hồ
Chiến dịch Biên giới 1950 qua lời kể của Bác Hồ
Khi tìm kiếm những câu chuyện về một "thời hoa lửa" kiên cường của dân tộc, tôi đã vô cùng xúc động khi đọc tác phẩm "Vừa đi đường vừa kể chuyện" của tác giả T. Lan (bút danh của Chủ tịch Hồ Chí Minh). Qua lời kể mộc mạc và chân thực của chính Người, ký ức về Chiến dịch Biên giới năm 1950 hiện lên vừa gian khổ nhưng cũng đầy khí thế hào hùng.
Mùa thu năm 1950, ta chuẩn bị đánh quét giặc Pháp để giải phóng biên giới Việt - Trung. Bác Hồ khi ấy dù tuổi đã cao nhưng vẫn quyết định trực tiếp đi bộ ra mặt trận để thăm và động viên chiến sĩ. Để tránh máy bay địch phát hiện, Bác cùng các đồng chí bảo vệ phải đi bộ ròng rã suốt ngày đêm, băng qua những lối đường rừng hiểm trở.
Bác kể, có những ngày trời mưa to, đường đất đỏ trơn trượt bùn lút cả mắt cá chân, đi một bước lại trượt lùi hai bước. Bác đã bảo anh em rút dép cao su ra, xắn quần quá đầu gối, tay chống gậy kiên cường bước tiếp. Những bữa cơm nơi chiến trường của vị Lãnh tụ tối cao và các chiến sĩ cũng vô cùng giản dị, chỉ có cơm nắm ăn với "thịt Việt Minh" (thịt băm trộn thật nhiều muối và ớt) bên cạnh những mỏm đá, bờ suối. Ngay cả khi máy bay địch ném bom, bắn liên thanh dội lên ầm ầm long trời lở đất ngay sát bên cạnh, tinh thần của Bác và các chiến sĩ vẫn vô cùng bình tĩnh, kiên định.
Nhờ sự đồng lòng của quân và dân, trận ấy ta đã thắng to, tiêu diệt được nhiều sinh lực địch và giải phóng vùng biên giới. Câu chuyện do chính Bác Hồ ghi lại không chỉ nói về bom đạn, mà còn sáng ngời tinh thần chịu đựng gian khổ, sự lạc quan và tình gắn kết máu thịt giữa vị cha già dân tộc với những người lính trẻ nơi tuyến đầu.
Là một sinh viên trường Đại học Hạ Long, đọc lại những dòng hồi ký quý giá này, tôi càng hiểu sâu sắc hơn về cái giá của độc lập, tự do. "Thời hoa lửa" của thế hệ Bác Hồ và cha anh đi trước sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở tôi phải luôn ra sức học tập, rèn luyện để cống hiến cho quê hương, đất nước hôm nay.



