Chiến Dịch Bình Giã (12/1964 - 01/1965)
Chiến dịch Bình Giã, diễn ra tại xã Bình Giã, huyện Long Điền (nay thuộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu) từ ngày 2 tháng 12 năm 1964 đến ngày 3 tháng 1 năm 1965, là một đỉnh cao của cuộc kháng chiến chống "Chiến tranh đặc biệt" và là một bước ngoặt quan trọng.
Mục tiêu của Quân Giải phóng: Nhằm tiêu diệt các đơn vị chủ lực cơ động của quân đội Sài Gòn, gây tiếng vang lớn để chứng minh sự suy yếu của chính quyền Ngô Đình Diệm sau khi bị đảo chính, và làm phá sản hoàn toàn chiến lược do Mỹ hậu thuẫn.
Diễn biến chính: Sau khi tiêu diệt một số mục tiêu nhỏ, Quân Giải phóng đã dụ được các đơn vị tinh nhuệ của quân đội Sài Gòn vào trận địa phục kích. Trận đánh quyết định diễn ra từ ngày 29 đến 31 tháng 12 năm 1964:
Trận ngày 29: Đơn vị chủ lực của ta tiêu diệt Tiểu đoàn Biệt động quân 33, đánh tan viện binh.
Trận ngày 30: Quân đội Sài Gòn tung Lữ đoàn Thủy quân Lục chiến (lực lượng tinh nhuệ nhất) vào giải cứu. Ta tổ chức trận địa phục kích, tiêu diệt thêm nhiều đơn vị và bắn rơi máy bay trinh sát.
Trận ngày 31: Địch cố gắng thu dọn xác đồng đội và vũ khí, nhưng lại bị ta phục kích tiêu diệt thêm một đại đội Thủy quân Lục chiến.
Kết quả và Ý nghĩa: Chiến dịch Bình Giã kéo dài 34 ngày, ta đã tiêu diệt và làm bị thương khoảng 1.700 binh sĩ địch (trong đó có hàng trăm cố vấn Mỹ), bắn rơi/hỏng 37 máy bay. Đây là lần đầu tiên Quân Giải phóng tiêu diệt gọn các đơn vị cấp tiểu đoàn cơ động chủ lực của quân đội Sài Gòn.
Ý nghĩa chiến lược: Bình Giã không chỉ là một chiến thắng về quân sự mà còn là một chiến thắng về chính trị. Nó đánh dấu sự phá sản hoàn toàn của chiến lược "Chiến tranh đặc biệt" của Mỹ. Mỹ nhận thấy quân đội Sài Gòn không còn đủ sức tự chống đỡ và bắt đầu cân nhắc việc đưa quân chiến đấu Mỹ trực tiếp vào miền Nam.
Khẳng định sức mạnh: Quân Giải phóng chứng tỏ khả năng tổ chức chiến dịch quy mô lớn, đánh hiệp đồng binh chủng, và tiêu diệt gọn các đơn vị chủ lực, tạo tiền đề cho việc đối đầu với quân Mỹ sau này.



