CHIẾN DỊCH “DẤU CHÂN TUỔI MƯỜI SÁU”
Ngày ấy chị Sáu mới mười sáu tuổi.
Nhưng chị làm việc như người trưởng thành.
Chị đi liên lạc khắp nơi.
Nắng hay mưa chị đều không quản ngại.
Có hôm phải đi bộ hàng chục cây số.
Đôi chân chị phồng rộp vì đường đá.
Nhưng chị không than vãn nửa lời.
Mỗi lần nghỉ chị lại động viên đồng đội.
Tinh thần ấy khiến mọi người nể phục.
Tôi từng hỏi điều gì làm chị mạnh mẽ đến vậy.
Chị bảo vì đất nước cần thanh niên đứng lên.
Câu trả lời rất giản dị.
Nhưng khiến tôi xúc động vô cùng.
Chúng tôi gọi quãng thời gian ấy là Dấu chân tuổi mười sáu.
Một tuổi trẻ đẹp và rực lửa.



