CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN
khi mái tóc đã bạc trắng theo năm tháng, ông Nguyễn Việt Thế vẫn là một nhân chứng sống của lịch sử, nhắc nhở các thế hệ mai sau rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có, độc lập không phải món quà được ban tặng.
Có những con người không cần danh xưng lớn lao nhưng cuộc đời họ đã trở thành một phần của lịch sử dân tộc. Ông Nguyễn Việt Thế, sinh năm 1932, quê ở Thọ Xương, Bắc Ninh, là một người như thế. Ông lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, khi cái đói, cái nghèo và sự áp bức của kẻ thù bao trùm lên từng mái nhà, từng số phận con người. Tuổi thơ của ông gắn liền với những bữa cơm độn sắn, với tiếng súng vọng về từ xa và với nỗi đau mất nước hằn sâu trong tâm trí. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm hun đúc trong ông một ý chí kiên cường và lòng yêu nước mãnh liệt.
Khi Tổ quốc cần, ông lên đường nhập ngũ, rời quê hương Bắc Giang thân yêu để bước vào những năm tháng chiến đấu gian khổ. Hành quân lên Tây Bắc là chuỗi ngày dài của đói rét, mưa rừng, sốt rét và bom đạn. Đường đi hiểm trở, núi cao vực sâu, cái chết luôn rình rập, nhưng người lính trẻ Nguyễn Việt Thế chưa bao giờ lùi bước. Trong trái tim ông lúc ấy chỉ có một suy nghĩ giản dị mà thiêng liêng: nếu thế hệ mình không đứng lên thì đất nước sẽ mãi mãi chìm trong nô lệ.
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử, ông cùng đồng đội đào hào, kéo pháo, vận chuyển lương thực, đạn dược giữa mưa bom bão đạn. Có những đêm đất rung chuyển, bầu trời sáng rực bởi pháo sáng của kẻ thù, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh khi tuổi đời còn rất trẻ. Nỗi đau mất mát ấy không làm ông gục ngã mà càng tiếp thêm quyết tâm chiến đấu, bởi ông hiểu rằng mỗi bước tiến của mình là góp phần rút ngắn con đường đi đến độc lập cho dân tộc. Ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm Đờ Cát, ông lặng người giữa chiến trường. Không phải tiếng reo hò, mà là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, hòa cùng bùn đất. Đó là nước mắt của niềm tự hào, của hạnh phúc vỡ òa khi Tổ quốc giành được tự do, khi sự hy sinh của bao đồng đội đã được đền đáp xứng đáng.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về với cuộc sống đời thường tại phường Thọ Xương. Như bao người lính năm xưa, ông sống giản dị, khiêm nhường, không kể công lao, không đòi hỏi vinh quang. Nhưng trong dáng người gầy gò, trong ánh mắt trầm lặng ấy là cả một bầu trời ký ức của thời hoa lửa, là tinh thần bất khuất của một thế hệ đã dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân cho đất nước. Hôm nay, khi mái tóc đã bạc trắng theo năm tháng, ông Nguyễn Việt Thế vẫn là một nhân chứng sống của lịch sử, nhắc nhở các thế hệ mai sau rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có, độc lập không phải món quà được ban tặng.
Viết về ông Nguyễn Việt Thế là viết về một con người cụ thể, nhưng đồng thời cũng là viết về cả một thế hệ anh hùng của dân tộc Việt Nam. Thế hệ đã sống trong gian khổ, chiến đấu trong khốc liệt và hy sinh trong thầm lặng để đất nước có được ngày hôm nay. Trước những con người như ông, chúng ta chỉ có thể cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc và tự nhủ với chính mình rằng phải sống tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn, để xứng đáng với những gì các thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của mình.



