CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ
Trong những trang sử viết về Chiến dịch Điện Biên Phủ, người ta thường nhắc đến những trận đánh lớn, những vị tướng tài ba hay những giờ phút quyết định trên chiến trường. Nhưng phía sau ánh hào quang ấy, còn có những con người bình dị – những bước chân lặng thầm góp phần làm nên chiến thắng.
Tôi không phải là người lính trực tiếp cầm súng. Tôi chỉ là một dân công hỏa tuyến, một trong hàng vạn con người ngày đêm vận chuyển lương thực, đạn dược ra mặt trận. Công việc của chúng tôi không có tiếng súng, nhưng cũng đầy hiểm nguy. Đường đi là núi cao, dốc đứng, trơn trượt vì mưa rừng. Có những đoạn phải đi trong đêm tối để tránh máy bay địch, chỉ có ánh đuốc le lói dẫn đường.
Mỗi chuyến đi là một lần thử thách sức chịu đựng. Trên lưng là bao gạo nặng trĩu, dưới chân là đất đá gập ghềnh. Có lúc mệt đến mức muốn ngã quỵ, nhưng nghĩ đến những người lính ngoài mặt trận đang chờ từng viên đạn, từng hạt gạo, chúng tôi lại gắng gượng bước tiếp. Không ai bảo ai, tất cả đều hiểu rằng: nếu mình dừng lại, phía trước sẽ có người phải trả giá.
Có những người đã không trở về. Họ ngã xuống giữa rừng sâu, không kịp để lại một lời nhắn gửi. Nhưng những bước chân của họ không dừng lại, bởi ngay sau đó sẽ có người khác tiếp tục con đường còn dang dở. Chính sự nối tiếp ấy đã tạo nên một dòng chảy bền bỉ, đưa sức mạnh từ hậu phương ra tiền tuyến.
Ở nơi chiến trường, dưới sự chỉ huy của Võ Nguyên Giáp, quân ta từng bước siết chặt vòng vây. Mỗi ngày trôi qua, chúng tôi đều nghe tin chiến thắng từ phía trước gửi về. Niềm vui lan tỏa giữa rừng núi, tiếp thêm sức mạnh cho những đôi chân đã rã rời.
Rồi ngày 7 tháng 5 năm 1954 cũng đến. Tin chiến thắng vang lên như một cơn sóng lớn. Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Chúng tôi ôm chầm lấy nhau, không ai nói nên lời. Những giọt nước mắt rơi xuống không chỉ vì vui sướng, mà còn vì nhớ đến những người đã nằm lại trên con đường này.
Chiến thắng ấy không chỉ được làm nên bởi những trận đánh, mà còn bởi sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người vô danh. Họ không có tên trong sách sử, nhưng chính họ đã viết nên lịch sử bằng mồ hôi và cả tính mạng của mình. Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những con đường năm xưa có thể đã đổi khác, nhưng dấu chân của họ vẫn còn đó – trong ký ức, trong lòng biết ơn của thế hệ sau. Điện Biên Phủ vì thế không chỉ là một chiến thắng, mà còn là câu chuyện về con người, về sự bền bỉ và lòng yêu nước không bao giờ tắt.



