Chiến dịch Điện Biên Phủ
Sự chỉ huy xuất sắc và tầm nhìn đúng đắn của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã giúp Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng
Đêm 25, rạng sáng 26 tháng 1 năm 1954, tại căn hầm chỉ huy ở Mường Phăng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp trải qua một trong những thời khắc cân não nhất lịch sử quân sự Việt Nam.
Mọi chuẩn bị cho trận Điện Biên Phủ với phương án “Đánh nhanh, thắng nhanh” đã sẵn sàng. Pháo binh dã chiến của ta đã được kéo bằng sức người vào vị trí, dự kiến nổ súng vào chiều 26 tháng 1. Tuy nhiên, sau nhiều ngày đêm trăn trở, theo dõi sát tình hình tập đoàn cứ điểm của Pháp và đánh giá đúng thực lực lực lượng ta, Đại tướng nhận thấy kẻ địch đã củng cố phòng ngự quá chắc chắn. Nếu tiếp tục đánh nhanh, nguy cơ xương máu của chiến sĩ là vô cùng lớn và khả năng giành chiến thắng không được bảo đảm.
Trong cuốn hồi ký của mình, Đại tướng từng chia sẻ đây là quyết định khó khăn nhất trong đời cầm quân của ông. Phương án cũ đã được thông qua từ cấp Trung ương đến toàn thể cán bộ, chiến sĩ, ai nấy đều hừng hực khí thế chờ giờ nổ súng. Thay đổi kế hoạch đồng nghĩa với việc phải hoãn chiến dịch, ra lệnh cho hàng vạn quân rút khỏi trận địa, kéo pháo ra lại vùng an toàn để chuẩn bị lại từ đầu.
Sáng 26 tháng 1, Đại tướng quyết định họp Đảng ủy Chiến dịch. Với tác phong sâu sắc, điềm tĩnh nhưng kiên quyết, ông đã thuyết phục toàn thể Ban chỉ huy chuyển sang phương án “Đánh nhanh, tiến chắc”. Ông nhấn mạnh nguyên tắc tối cao mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dặn dò trước khi ra mặt trận: "Chắc thắng mới đánh, không chắc thắng không đánh."
Mệnh lệnh rút pháo ra được phát đi ngay sau đó. Dù có những ngỡ ngàng và tiếc nuối, toàn quân vẫn chấp hành nghiêm chỉnh mệnh lệnh của Tổng Tự lệnh.
Sau hơn hai tháng chuẩn bị lại theo phương án mới, ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận Điện Biên Phủ chính thức mở màn. Lực lượng ta tiến công từng bước, vây lấn từng cứ điểm và cuối cùng đã đập tan tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ vào ngày 7 tháng 5 năm 1954, lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.
Quyết định lịch sử sáng 26 tháng 1 năm 1954 không chỉ thể hiện thiên tài quân sự, mà còn ghi dấu cái "Tâm" lớn của vị Đại tướng luôn trân trọng từng giọt máu của binh sĩ dưới quyền.



