Chiến Dịch Đường 9 - Khe Sanh (01-07/1968)
Chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh, diễn ra từ tháng 1 đến tháng 7 năm 1968 tại khu vực Quảng Trị, là một chiến dịch nghi binh chiến lược, thu hút lực lượng chủ lực của Mỹ và VNCH, tạo điều kiện thuận lợi cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968.
Mục tiêu: Chiến dịch Khe Sanh có hai mục tiêu chính:
Nghi binh chiến lược: Thu hút sự chú ý của giới chỉ huy Mỹ vào một trận đánh quy ước lớn ở vùng biên giới, làm lạc hướng phán đoán về mục tiêu tấn công chính sắp tới (các đô thị lớn).
Tiêu hao sinh lực: Bao vây và tiến công tiêu hao lực lượng Mỹ và VNCH tại cứ điểm mạnh Khe Sanh, đặc biệt là Thủy quân Lục chiến Mỹ.
Diễn biến chính: Quân Giải phóng đã bao vây chặt chẽ Căn cứ Khe Sanh (một "Điện Biên Phủ" thu nhỏ của Mỹ) bằng hỏa lực pháo binh và bộ binh.
Phản ứng của Mỹ: Căn cứ Khe Sanh có ý nghĩa biểu tượng quan trọng. Tổng thống Johnson đã phải tuyên bố quyết tâm bảo vệ Khe Sanh bằng mọi giá. Mỹ đã huy động một lực lượng lớn (hơn 40.000 quân) cùng hỏa lực khổng lồ (kể cả B-52) để chi viện, tiếp tế và giải vây.
Thế trận giằng co: Các trận chiến diễn ra ác liệt. Dù không chiếm được cứ điểm, Quân Giải phóng đã buộc Mỹ phải sa lầy và chịu thương vong nặng nề. Hỏa lực ta đã cắt đứt tuyến tiếp tế đường bộ, buộc Mỹ phải phụ thuộc hoàn toàn vào không vận.
Kết quả và Ý nghĩa: Sau khi Tổng tiến công Mậu Thân nổ ra, Khe Sanh đã hoàn thành sứ mệnh nghi binh. Đến tháng 7/1968, Mỹ phải thực hiện cuộc rút lui gọi là "Hành quân Pegasus/Scotland II" để di tản khỏi Khe Sanh.
Thành công nghi binh: Chiến dịch đã đạt được mục tiêu chiến lược quan trọng nhất là đánh lừa giới chỉ huy Mỹ, tạo sự bất ngờ tuyệt đối cho Tổng tiến công Mậu Thân.
Thất bại của Mỹ: Mặc dù Mỹ tuyên bố đã rút quân có trật tự, việc từ bỏ một căn cứ lớn như Khe Sanh ngay sau Mậu Thân là một sự thất bại về mặt tinh thần và chiến lược. Nó chứng minh Mỹ không thể bảo vệ mọi cứ điểm, ngay cả khi dùng hỏa lực tối đa.



