Bài viết

Chiến dịch đường số 4 toàn thắng (phần 1)

Thu – Đông 1947, đường số 4 trở thành mặt trận chiến lược quan trọng, nơi quân và dân ta vận dụng linh hoạt chiến tranh du kích, liên tiếp đánh chặn, phục kích, phá hoại giao thông, làm thất bại âm mưu “đánh nhanh, thắng nhanh” của thực dân Pháp, biến tuyến đường huyết mạch của địch thành “con đường chết chóc”.

Quảng Ninh25/12/2025Trần Thanh Tuấn2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thu – Đông năm 1947, thực dân Pháp mở cuộc tiến công quy mô lớn lên căn cứ địa Việt Bắc với tham vọng kết thúc chiến tranh trong thời gian ngắn. Trong toan tính ấy, đường số 4 giữ vai trò đặc biệt quan trọng – vừa là tuyến tiếp tế huyết mạch, vừa là con đường để địch khép chặt vòng vây chiến lược. Tuy nhiên, chính nơi này đã trở thành “mồ chôn” cho âm mưu “đánh nhanh, thắng nhanh” của kẻ thù.

Bám chắc địa hình rừng núi hiểm trở, quân và dân trên mặt trận đường số 4 đã phát huy cao độ nghệ thuật chiến tranh du kích, từ những trận đánh nhỏ lẻ đến các trận phục kích lớn, đánh chắc, đánh hiểm, làm tiêu hao sinh lực địch từng bước. Các trận đánh tại Bó Mò, Rằng Kheo, Lũng Mười, Bó Củng – Lũng Nhài… không chỉ gây thiệt hại nặng nề về người và phương tiện cho quân Pháp mà còn làm tê liệt hoàn toàn tuyến vận chuyển chiến lược của chúng.

Song song với chiến đấu, phong trào phá hoại giao thông được đẩy mạnh trên toàn tuyến: cầu cống bị phá, đường bị đào cắt, chướng ngại được dựng lên dày đặc. Đường số 4 – từng được Pháp coi là “hành lang an toàn” – nhanh chóng rơi vào thế bất ổn nghiêm trọng. Trước sự tiến công liên tục của quân và dân Cao Bằng – Lạng Sơn, địch buộc phải co cụm, phòng thủ bị động là “con đường chết chóc”, nỗi ám ảnh thường trực đối với quân viễn chinh Pháp trong suốt những năm đầu kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn