Khác

Chiến dịch Hồ Chí Minh

Chiến dịch Hồ Chí Minh

Thái Nguyên05/03/2026Trung Quốc học D K23 (Trường Đại học Khoa học)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bối cảnh: Mùa xuân năm 1975 – thời khắc quyết định của dân tộc khi chiến tranh sắp kết thúc và đất nước chuẩn bị thống nhất

Giá trị: Tái hiện thời khắc 30/4/1975 từ góc nhìn nhân chứng, góp phần giáo dục giới trẻ hiện nay về tinh thần yêu nước, lòng biết ơn sự hy sinh và khơi gợi niềm tự hào dân tộc.

Tôi đã có mặt trong mùa xuân năm ấy

Tôi năm nay đã ngoài bảy mươi. Mỗi dịp tháng Tư, ký ức lại ùa về trong tôi.Tôi cảm giác mọi chuyện như mới ngày hôm qua. Tôi từng là chiến sĩ của đội Quân Giải phóng, từng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975 – chiến dịch cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Nhớ lại những ngày bom đạn, những tháng ngày kề vai sát cánh cùng các anh em trên chiến trường. Ôi…thật khó quên làm sao!.

Những ngày tiến về Sài Gòn

Cuối tháng 4 năm ấy, chúng tôi - những chàng trai ngày hôm qua vẫn cầm bút,ấy vậy mà ngày hôm sau đã cầm súng bước chân vào trận chiến - hành quân gần như không nghỉ. Đêm xuống, chúng tôi ngủ ven đường, lấy ba lô làm gối, súng đặt sát bên người. Ai cũng hiểu: thời khắc quyết định cảu cả dân tộc đã đến.Tôi vẫn nhớ rất rõ khẩu hiệu được truyền xuống đơn vị:
“Thần tốc – táo bạo – bất ngờ – chắc thắng.”

Chúng tôi không ồn ào, không hô vang. Nhưng ánh mắt ai cũng sáng, không phải vì háo hức chiến đấu. Mà vì trong lòng mỗi chúng tôi đều mang trong mình một niềm hy vọng mãnh liệt về sự chiến thắng trong cuộc chiến này và đất nước sẽ liền một dải.

Sáng 30 tháng 4 lịch sử

Rạng sáng, tiếng pháo bắt đầu dồn dập. Thành phố phía trước không còn xa nữa. Tôi ngồi trên xe, tim đập mạnh đến mức tưởng như nghe rõ trong tiếng động cơ. Khi xe tăng húc đổ cánh cổng lớn của Dinh Độc Lập, tôi đứng phía sau mà tay run lên. Khoảnh khắc đó trong tôi như muốn “bùng nổ”, sự “bùng nổ” của hạnh phúc, của độc lập, tự do và vì tôi nhận ra: chiến tranh sắp kết thúc thật rồi!

11 giờ 30 phút, nghe tin chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.
Tôi và đồng đội nhìn nhau. Không ai hò reo ầm ĩ. Chúng tôi chỉ siết chặt tay nhau. Có người lặng lẽ quay đi lau nước mắt. Cảm xúc lúc ấy vừa vỡ òa, vừa nghẹn lại-thật khó diễn tả bằng lời.

Niềm vui và khoảng lặng

Chiến thắng đến nhanh hơn tôi từng nghĩ. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi lại nhớ đến những người anh em đã nằm xuống, họ không còn có mặt để có thể chứng kiến khoảnh khắc này.

Những đồng đội đã ngã xuống dọc đường Trường Sơn.

Những người bạn cùng tuổi đôi mươi nằm lại nơi chiến trường

Giữa tiếng reo hò của người dân Sài Gòn tối hôm đó, trong lòng tôi có một khoảng lặng rất sâu. Sài Gòn rực sáng đèn. Người dân đứng hai bên đường hò reo, vẫy tay chào bộ đội. Có cụ già nắm lấy tay tôi mà nói: “Vậy là hết chiến tranh rồi con ơi…”

Câu nói ấy, tôi nhớ suốt đời!

Mùa xuân còn mãi

Giờ đây, mỗi lần nhìn thấy lá cờ tung bay giữa thành phố mang tên Bác, tôi lại nghĩ về mùa xuân năm 1975- mùa xuân cảu độc lập, của thống nhất , cảu hòa bình. Chúng tôi khi ấy chỉ là những chàng trai trẻ, mang theo niềm tin giản dị: “đất nước phải thống nhất”.Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về Chiến dịch Hồ Chí Minh vẫn còn nguyên vẹn trong tôi – không phải như tiếng súng, mà như một mùa xuân vĩnh viễn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn