Chiến dịch Hòa Bình (1951–1952)
Chiến dịch Hòa Bình (1951–1952) là một chiến dịch tiến công – phản công lớn của quân đội Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp, nhằm đánh bại kế hoạch chiếm đóng và bình định của địch ở khu vực Tây Bắc – Hòa Bình.
1. Bối cảnh lịch sử
Sau chiến dịch Biên giới 1950, ta giành thế chủ động chiến lược. Thực dân Pháp chuyển sang chiến lược “bình định” vùng trung du và đồng bằng.
Cuối năm 1951, Pháp chiếm đóng Hòa Bình, xây dựng tuyến phòng thủ nhằm:
Ngăn chặn liên lạc giữa Việt Bắc và đồng bằng
Kiểm soát vùng Tây Bắc
Gây sức ép lên căn cứ kháng chiến
Ta quyết định mở Chiến dịch Hòa Bình để phá vỡ kế hoạch này.
2. Diễn biến chiến dịch
Chiến dịch diễn ra từ tháng 11/1951 đến tháng 2/1952, gồm hai giai đoạn chính:
a) Ta tiến công bao vây Hòa Bình
Quân ta đánh mạnh vào các cứ điểm quanh Hòa Bình
Cắt đường tiếp tế, cô lập quân Pháp trong thị xã
Phá giao thông, đánh phục kích trên các tuyến đường tiếp viện
b) Tiêu hao và phản công địch
Quân Pháp cố gắng mở đường tiếp tế nhưng bị phục kích liên tục
Ta đánh mạnh trên sông Đà, đường số 6
Địch bị tổn thất nặng, tinh thần suy sụp
3. Kết quả
Quân Pháp buộc phải rút khỏi Hòa Bình (2/1952)
Kế hoạch chiếm đóng và “bình định” của địch thất bại
Ta giành thắng lợi quan trọng về chiến lược
4. Ý nghĩa lịch sử
Khẳng định khả năng đánh công kiên và vận động chiến của quân đội ta
Làm phá sản chiến lược “lấy chiến tranh nuôi chiến tranh” của Pháp
Mở rộng vùng giải phóng ở Tây Bắc
Tạo thế và lực cho các chiến dịch tiếp theo như Tây Bắc 1952 và Điện Biên Phủ 1954



