Bài viết

Chiến dịch Hòa Bình (1951–1952) – Cuộc phản công làm phá sản tham vọng chia cắt căn cứ Việt Bắc

Tên sự kiện: Chiến dịch Hòa Bình. Thời gian: 10/12/1951 – 25/02/1952. Địa điểm: Hòa Bình và khu vực sông Đà. Đối phương: Quân đội thực dân Pháp. Lực lượng tham gia: Quân đội nhân dân Việt Nam, dân quân du kích và nhân dân các tỉnh Hòa Bình, Phú Thọ, Sơn La... Chỉ huy phía Việt Nam: Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ý nghĩa: Buộc quân Pháp rút khỏi Hòa Bình, làm thất bại kế hoạch quân sự của tướng Jean de Lattre de Tassigny, giữ vững thế chủ động của quân đội Việt Nam.

03/08/2026Đoàn xã Tánh Linh (Tánh Linh)26 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiến dịch Hòa Bình (1951–1952) – Cuộc phản công làm phá sản tham vọng chia cắt căn cứ Việt Bắc

Sau thất bại nặng nề trong Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950, thực dân Pháp buộc phải thay đổi chiến lược quân sự tại Đông Dương. Cuối năm 1950, Chính phủ Pháp cử Đại tướng Jean de Lattre de Tassigny sang làm Tổng chỉ huy quân đội viễn chinh và Cao ủy Pháp tại Đông Dương với hy vọng xoay chuyển tình thế.

De Lattre nhanh chóng triển khai một kế hoạch quân sự mới. Ông cho xây dựng hàng loạt cứ điểm kiên cố quanh đồng bằng Bắc Bộ, đồng thời tìm cách chiếm giữ những vị trí chiến lược nhằm chia cắt căn cứ địa Việt Bắc với vùng tự do Liên khu III và Liên khu IV.

Trong kế hoạch ấy, Hòa Bình giữ vai trò đặc biệt quan trọng.

Nằm trên trục giao thông nối Tây Bắc với đồng bằng Bắc Bộ, Hòa Bình được xem là "cánh cửa" để quân Pháp kiểm soát vùng trung du và ngăn chặn lực lượng kháng chiến.

Tháng 11 năm 1951, quân Pháp huy động hàng chục nghìn binh sĩ cùng xe tăng, pháo binh, tàu chiến và máy bay mở cuộc hành quân lớn đánh chiếm thị xã Hòa Bình.

Ban đầu, với ưu thế về hỏa lực và phương tiện cơ giới, quân Pháp nhanh chóng chiếm được thị xã cùng một số vị trí quan trọng ven sông Đà.

Tuy nhiên, đây cũng là lúc Bộ Tổng Tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam quyết định mở Chiến dịch Hòa Bình.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận định rằng thay vì đối đầu trực diện trong thị xã, quân ta sẽ đánh vào các tuyến tiếp tế và những vị trí yếu hơn, buộc đối phương rơi vào thế bị bao vây và tiêu hao.

Từ tháng 12 năm 1951, các đơn vị chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam liên tục tiến công những cứ điểm quanh Hòa Bình.

Dọc các tuyến đường số 6, đường sông Đà và các con đường tiếp vận, nhiều trận phục kích được tổ chức.

Ban ngày, bộ đội bám sát các cứ điểm.

Ban đêm, những mũi tiến công bất ngờ liên tiếp diễn ra.

Các đoàn xe quân sự của Pháp nhiều lần bị phục kích.

Nhiều cầu cống bị phá hủy.

Tuyến vận chuyển lương thực, đạn dược và quân tăng viện của đối phương thường xuyên bị gián đoạn.

Ở phía sau chiến tuyến, nhân dân các dân tộc Mường, Dao, Thái và Kinh tích cực giúp bộ đội vận chuyển lương thực, tải đạn, đưa thương binh về tuyến sau và cung cấp thông tin về hoạt động của địch.

Sự phối hợp chặt chẽ giữa bộ đội chủ lực và lực lượng du kích địa phương đã tạo nên thế trận chiến tranh nhân dân rộng khắp.

Trong nhiều trận đánh, quân ta tiêu diệt từng đại đội, từng tiểu đoàn của quân Pháp.

Không ít cứ điểm bị cô lập hoàn toàn.

Máy bay phải thả dù tiếp tế vì các tuyến đường bộ không còn an toàn.

Dù có ưu thế về vũ khí hiện đại, quân Pháp vẫn không thể làm chủ được vùng nông thôn và các khu vực đồi núi xung quanh Hòa Bình.

Chiến trường ngày càng bất lợi.

Lực lượng bị tiêu hao liên tục.

Chi phí chiến tranh ngày một lớn.

Sau gần ba tháng chiến đấu, quân Pháp buộc phải thừa nhận rằng họ không thể giữ được Hòa Bình.

Ngày 22 tháng 2 năm 1952, Bộ Chỉ huy Pháp ra lệnh rút quân khỏi thị xã.

Đến ngày 25 tháng 2 năm 1952, toàn bộ lực lượng Pháp hoàn thành việc rút lui.

Chiến dịch Hòa Bình kết thúc thắng lợi.

Quân đội nhân dân Việt Nam đã loại khỏi vòng chiến đấu hàng nghìn quân địch, phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh và buộc đối phương từ bỏ một vị trí chiến lược quan trọng.

Quan trọng hơn, chiến thắng này đã làm phá sản kế hoạch quân sự của tướng Jean de Lattre de Tassigny.

Thế chủ động trên chiến trường tiếp tục thuộc về quân và dân Việt Nam.

Chiến dịch Hòa Bình còn đánh dấu sự trưởng thành vượt bậc của Quân đội nhân dân Việt Nam trong nghệ thuật tác chiến.

Nếu trước đây ta chủ yếu đánh từng trận riêng lẻ thì nay đã biết kết hợp giữa tiến công chính diện với bao vây, chia cắt, đánh vào hậu cần và tuyến tiếp tế của đối phương.

Đó là những kinh nghiệm quý báu được vận dụng trong các chiến dịch Tây Bắc năm 1952, Thượng Lào năm 1953 và đặc biệt là Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.

Ngày nay, nhiều địa điểm tại Hòa Bình vẫn còn lưu giữ dấu tích của chiến dịch lịch sử. Những bia tưởng niệm, di tích và bảo tàng là nơi nhắc nhở các thế hệ hôm nay về sự hy sinh của những người lính và nhân dân đã góp phần làm nên chiến thắng.

Chiến dịch Hòa Bình là minh chứng cho nghệ thuật quân sự Việt Nam: không nhất thiết phải mạnh hơn về vũ khí mới giành chiến thắng. Bằng sự linh hoạt trong chỉ huy, tinh thần đoàn kết quân dân và ý chí quyết chiến quyết thắng, quân đội Việt Nam đã từng bước làm thay đổi cục diện của cuộc kháng chiến.

"Chiến thắng Hòa Bình cho thấy sức mạnh của một dân tộc không chỉ nằm ở vũ khí, mà còn ở trí tuệ, sự đoàn kết và ý chí kiên cường. Khi biết phát huy sức mạnh của toàn dân và lựa chọn cách đánh phù hợp, Việt Nam đã từng bước biến những khó khăn thành lợi thế, tiến gần hơn đến thắng lợi cuối cùng của cuộc kháng chiến."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn