CHIẾN DỊCH HÒA BÌNH
CHIẾN DỊCH HÒA BÌNH – NHỮNG NGÀY HOA LỬA TRÊN VÙNG ĐẤT HÒA BÌNH
Cuối năm 1951, chiến trường Hòa Bình trở thành một trong những hướng tiến công quan trọng của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ngày 10 tháng 12 năm 1951, quân Pháp mở cuộc hành quân đánh chiếm Hòa Bình, nhằm kiểm soát tuyến giao thông chiến lược trên sông Đà và đường số 6, đồng thời uy hiếp căn cứ kháng chiến của ta. Trước tình hình đó, quân và dân ta mở Chiến dịch Hòa Bình, kéo dài đến ngày 25 tháng 2 năm 1952.
Trên những dãy núi trùng điệp, những con đường quanh co và dọc dòng sông Đà, các đơn vị bộ đội chủ lực âm thầm hành quân. Đêm xuống, từng đoàn quân vượt qua những cung đường hiểm trở để tiếp cận trận địa. Ban ngày, tiếng súng và tiếng pháo vang lên giữa núi rừng. Quân và dân địa phương phối hợp chiến đấu, phục vụ chiến dịch, vận chuyển lương thực, đạn dược, tải thương và bảo đảm giao thông. Những người dân bình dị đã trở thành một phần không thể thiếu của cuộc chiến.
Một trong những nét nổi bật của chiến dịch là ta vừa đánh địch ở mặt trận Hòa Bình, vừa đẩy mạnh hoạt động trên các chiến trường khác, buộc quân Pháp phải phân tán lực lượng. Trên những tuyến đường rừng, nhiều trận phục kích diễn ra bất ngờ. Những đoàn xe quân sự bị chặn đánh; những vị trí đóng quân bị tập kích. Trong gian khổ, người lính vẫn bền bỉ bám đất, bám dân, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Đến ngày 25 tháng 2 năm 1952, quân Pháp phải rút khỏi Hòa Bình. Chiến dịch đã góp phần tiêu hao một bộ phận quan trọng lực lượng cơ động của địch, bảo vệ vùng tự do và căn cứ kháng chiến, đồng thời để lại nhiều kinh nghiệm quý báu về nghệ thuật chiến tranh nhân dân.
Hơn bảy mươi năm đã qua, Hòa Bình hôm nay đã hồi sinh trong cuộc sống thanh bình. Nhưng những con đường, ngọn núi và dòng sông từng chứng kiến khói lửa vẫn nhắc nhớ về một thế hệ đã chiến đấu bằng tất cả lòng quả cảm. Chiến dịch Hòa Bình là một trang sử về ý chí, lòng dân và sức mạnh của cả dân tộc trong những năm tháng gian lao của cuộc kháng chiến.



