Chiến Dịch Junction City (02-05/1967)
Chiến dịch Junction City là cuộc hành quân lớn nhất của Quân đội Mỹ tại miền Nam Việt Nam, diễn ra từ ngày 22 tháng 2 đến ngày 15 tháng 5 năm 1967 tại khu vực Tây Ninh, nhằm tiêu diệt Trung ương Cục miền Nam (cơ quan đầu não kháng chiến) và các đơn vị chủ lực của Quân Giải phóng.
Bối cảnh: Năm 1967, Mỹ tăng cường tối đa lực lượng và hỏa lực trong chiến lược "Chiến tranh cục bộ". Junction City được thiết kế theo mô hình "chiếc búa" (không quân và bộ binh) và "cái đe" (lính dù) để dồn và tiêu diệt địch.
Mục tiêu của Mỹ:
Truy tìm và phá hủy Trung ương Cục miền Nam.
Tiêu diệt các đơn vị chủ lực của Quân Giải phóng (đặc biệt là Sư đoàn 9).
Phá hoại căn cứ địa chiến lược của ta tại khu vực biên giới Campuchia.
Diễn biến và Chiến thuật của ta: Mỹ huy động khoảng 45.000 quân, gần 1.000 máy bay và hàng ngàn xe cơ giới. Quân Giải phóng đã chủ động áp dụng chiến thuật "Tránh mũi nhọn, đánh vào sườn", "Đánh địch giữa đội hình hành quân" và "Công sự hóa trận địa" để bám trụ và chiến đấu:
Tận dụng địa hình: Bộ đội ta đã cải tạo các đường hầm và công sự để tránh hỏa lực B-52 và pháo binh, đồng thời tổ chức nhiều trận đánh nhỏ, quấy rối và tiêu hao lực lượng địch.
Trận then chốt: Trận đánh nổi tiếng nhất diễn ra tại Sóc Con Trăng (Trận Đồi Xoài), nơi Quân Giải phóng đã gây thiệt hại nặng nề cho Sư đoàn Bộ binh số 1 (Tia Chớp Nhiệt Đới) của Mỹ, buộc họ phải rút lui.
Kết quả và Ý nghĩa: Sau gần 3 tháng, Mỹ đã thất bại hoàn toàn trong việc tìm và tiêu diệt được Trung ương Cục miền Nam hay các đơn vị chủ lực của ta.
Thất bại chiến lược: Mỹ đã không thể "chặt đứt cái đầu" của cuộc kháng chiến. Tổn thất của Mỹ lên tới hơn 10.000 lính, hàng trăm xe cơ giới bị phá hủy.
Khẳng định thế đứng: Chiến dịch Junction City chứng minh sự thất bại của chiến lược "Tìm và Diệt" trên quy mô lớn, khẳng định khả năng bám trụ và chiến đấu của Quân Giải phóng ngay cả khi đối đầu với lực lượng và hỏa lực áp đảo nhất của Mỹ, giữ vững căn cứ địa cách mạng.



