CHIẾN DỊCH “LÁ THƯ TỪ MẶT TRẬN”
Ngày ấy tôi làm nhiệm vụ thông tin liên lạc.
Công việc của tôi là chuyển thư và tài liệu.
Có lần tôi được giao chuyển tài liệu đặc biệt.
Ai cũng căn dặn phải giữ cẩn thận.
Tôi đi suốt một ngày xuyên rừng.
Đến nơi mới biết Đại tướng đang làm việc.
Bác rất bận nhưng vẫn hỏi thăm tôi.
Bác hỏi quê tôi ở đâu và gia đình thế nào.
Tôi vô cùng bất ngờ.
Một vị Tổng tư lệnh vẫn nhớ nghĩ đến chiến sĩ trẻ.
Bác còn dặn tôi ăn cơm rồi hãy quay về.
Sự quan tâm ấy khiến tôi xúc động.
Trên đường trở lại tôi thấy lòng nhẹ hơn rất nhiều.
Tôi gọi ngày ấy là Lá thư từ mặt trận.
Bởi món quà lớn nhất tôi nhận được là sự ấm áp của Bác.


