Chiến dịch Mùa xuân 1975 của cựu chiến binh Hoàng Ngọc Sanh
Chiến dịch Mùa xuân 1975 của cựu chiến binh Hoàng Ngọc Sanh
Tôi là Hoàng Ngọc Xanh, quê ở bản 4 xã Long Khánh, nay là thôn Trĩ Ngoài, xã Phúc Khánh. Tôi nhập ngũ vào ngày 26 tháng 6 năm 1974, buổi sáng hôm ấy sương còn giăng trên núi, tiếng loa gọi thanh niên lên đường vang vọng khắp bản. Một chiếc ba lô nhỏ, đôi dép cao su và niềm tin vào Tổ quốc, tôi bước vào hàng ngũ quân đội.
Tôi được biên chế huấn luyện tại 34B Thái Nguyên. Bốn tháng ròng rã, ngày nắng như thiêu đốt, đêm thì sương lạnh thấm vào da thịt. Chúng tôi học từng động tác, từng bước chạy, tập bắn, tập đánh gần, tập chịu đựng. Có những ngày mồ hôi ướt đẫm áo, nhưng tất cả đều quyết tâm vì miền Nam đang chờ.
Đến tháng 10 năm 1974, đơn vị nhận lệnh hành quân vào Nam. Chúng tôi đi bộ xuyên suốt dọc đất nước, qua những vùng đất còn đầy hố bom, cây rừng bị đạn pháo tàn phá.
Trên đường hành quân, đơn vị được bố trí nghỉ 10 ngày tại huyện Bố Trạch (Quảng Bình). Bà con nơi đây dù còn nghèo thiếu nhưng thương bộ đội vô cùng, người cho củ khoai, người nắm cơm, ai cũng động viên “cố lên các chú ơi”.
Rời Quảng Bình, đơn vị tiếp tục hành quân bộ. Đến ngày 25/11/1974, chúng tôi đến ngã ba Đông Dương, rồi theo đường Bà La – Kẹt Lào tiến vào chiến trường. Đường lúc đó chỉ là đường đất đỏ, mưa xuống là lầy lội, dép dính bùn nặng như chì, nhưng anh em vẫn động viên nhau từng bước một.
Cuối năm ấy, tôi được cắt cử vào lực lượng chiến đấu của Trung đoàn 95 – Quân khu 5. Trung đoàn tổ chức động viên toàn lực, khí thế chuẩn bị cho chiến dịch lớn.
Bước sang năm 1975, đơn vị tôi bước vào Chiến dịch Mùa Xuân.
Trận đầu tiên diễn ra tại Cầu Ao Vua. Tiếng súng, tiếng pháo địch bắn như xé trời, khói lửa mịt mù. Chúng tôi vừa đánh vừa tiến, vừa hô xung phong vừa che chắn cho nhau.
Từ đó, trung đoàn tiếp tục đánh lên Buôn Ma Thuột, rồi giải phóng Pleiku. Những ngày ấy, khí thế chiến trường dâng lên như triều cuộn. Đến khi đánh địch ở cảng Cam Ranh, đơn vị ôm nhau khóc vì vui sướng – vì biết rằng hòa bình đã ở rất gần.
Sau chiến thắng, chúng tôi không nghỉ ngơi mà tiếp tục nhận lệnh truy quét tàn dư địch. Đơn vị tôi hành quân đêm ra đảo Hòn Tre, làm nhiệm vụ bảo vệ vùng biển đảo mới giải phóng. Trên đảo gió lớn, thiếu thốn trăm bề, nhưng ai cũng giữ vững tinh thần sau ngày toàn thắng.
Hòa bình lập lại, tôi tiếp tục tại ngũ, tham gia làm kinh tế cho Quân khu: đào kênh, khai thông mương rạch, mở đường cho sản xuất, dựng lại cuộc sống sau chiến tranh. Nắng cháy da, mồ hôi hòa nước đất, nhưng ai cũng tin ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.
Chiến đấu bảo vệ biên giới Trung – Nam
Khi biên giới Trung – Nam giáp Campuchia xuất hiện nhiều biến động, đơn vị tôi lại lên đường. Tôi tham gia hai trận đánh lớn, rừng rậm âm u, địa hình hiểm trở. Địch đánh bất ngờ, nhưng bộ đội ta vẫn kiên cường giữ vững từng tấc đất. Có đồng đội nằm lại giữa rừng, tiếng gọi nhau giữa đêm vẫn còn ám ảnh đến tận bây giờ.



