Chiến Dịch Nguyễn Huệ (Xuân Hè 1972) tại Miền Đông Nam Bộ
Chiến dịch Nguyễn Huệ, còn được gọi là Chiến dịch Lộc Ninh – An Lộc, diễn ra từ tháng 4 đến tháng 7 năm 1972 tại miền Đông Nam Bộ (tỉnh Bình Phước và khu vực lân cận), là một trong ba chiến dịch tiến công chiến lược của Quân Giải phóng trong năm 1972.
Mục tiêu: Nhằm tiêu diệt các đơn vị chủ lực và tuyến phòng thủ quan trọng của VNCH, mở rộng vùng giải phóng, uy hiếp Sài Gòn và tạo thêm ưu thế trên bàn đàm phán Paris.
Diễn biến chính:
Trận Lộc Ninh (04/1972): Quân Giải phóng tấn công Chi khu Lộc Ninh, sử dụng chiến thuật bao vây, chia cắt và dứt điểm nhanh chóng. Sau vài ngày, Lộc Ninh hoàn toàn được giải phóng, trở thành thủ phủ của Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam.
Trận An Lộc (04-07/1972): An Lộc (thị xã Bình Long) là tuyến phòng thủ quan trọng, được Mỹ và VNCH coi là "cửa ngõ Sài Gòn". Quân Giải phóng đã bao vây và tấn công An Lộc suốt hơn 3 tháng. Địch đã sử dụng hỏa lực tối đa, bao gồm B-52, để giữ vững thị xã. Đây là một trong những trận đánh ác liệt nhất trong cuộc chiến.
Kiềm chế địch: Mặc dù không chiếm được An Lộc, cuộc bao vây và tấn công này đã giam chân và tiêu hao một lượng lớn quân chủ lực của VNCH, buộc địch phải tập trung mọi nguồn lực để giữ vững phòng tuyến, làm giảm áp lực cho các chiến trường khác.
Kết quả và Ý nghĩa:
Giải phóng Lộc Ninh: Ta mở rộng vùng giải phóng chiến lược ở miền Đông Nam Bộ.
Phá thế phòng thủ: Chiến dịch Nguyễn Huệ đã giáng một đòn mạnh vào hệ thống phòng thủ vòng ngoài của Sài Gòn, chứng minh khả năng tiến công vào các mục tiêu kiên cố và đánh bại phản công bằng không quân của địch.
Buộc Mỹ can thiệp trở lại: Lo sợ VNCH sụp đổ, Mỹ đã phải thực hiện chiến dịch ném bom trở lại miền Bắc ("Linebacker I"), nhưng điều đó không thể cứu vãn được sự yếu kém của quân đội Sài Gòn. Chiến dịch này là minh chứng rõ ràng nữa cho sự thất bại của chính sách "Việt Nam hóa chiến tranh".



