Chiến dịch PlâyMe
hiến dịch PlâyMe (19/10 đến 26/11/1965)
Chiến dịch tiến công của lực lượng vũ trang Mặt trận Tây Nguyên ở khu vực Đức Cơ - Bàu Cạn - Plây Me (tỉnh Gia Lai), nhằm tiêu diệt một bộ phận quân Mỹ, củng cố và mở rộng vùng giải phóng, xây dựng lòng tin đánh Mỹ và thắng Mỹ trên chiến trường.Chỉ huy chiến dịch: Tư lệnh Chu Huy Mân, Chính uỷ Bùi Nam Hà.
Lực lượng của ta có 3 trung đoàn bộ binh (320,33 và 66), 1 tiểu đoàn đặc công, 1 tiểu đoàn pháo binh, 1 tiểu đoàn súng máy phòng không 12,7mm và lực lượng vũ trang địa phương.
Lực lượng địch trên địa bàn chiến dịch có Sư đoàn kị binh không vận 1 của Mỹ; 1 chiến đoàn dù; 1 chiến đoàn thiết giáp quân đội Sài Gòn.
Thực hiện chủ trương "đánh điểm diệt viện", đêm 19/10 ta diệt đồn Chư Ho, vây ép đồn Plây Me.
Ngày 23/10, ta phục kích diệt chiến đoàn thiết giáp 3 Quân đội Sài Gòn đến ứng cứu trên đường 21, buộc Sư đoàn kị binh không vận 1 Mỹ phải đưa 2 tiểu đoàn của Lữ đoàn 1 vào tham chiến (24/10).
Ta tiếp tục chặn đánh quân đội Sài Gòn giải toả, đồng thời điều chỉnh đội hình sẵn sàng đánh quân Mỹ phản kích. Trong các ngày 31/0 đến 9/11 địch liên tiếp tiến hành các hoạt động thăm dò, tập kích vào hậu phương chiến dịch và một số khu vực trận địa ta, nhưng đều bị ta kịp thời chặn đánh, đẩy lui.
Mỹ đưa Lữ đoàn kị binh không vận 3 vào chiến đấu, từ ngày 14 /11 dùng chiến thuật "nhảy cóc" đổ quân xuống khu vực núi Chư Pông định bất ngờ đánh vào phía sau lưng đội hình ta. Dựa vào trận địa đã chuẩn bị sẵn, ta chặn đánh quyết liệt, dồn quân Mỹ vào thung lũng Ia Đăng, tiến công tiêu diệt gần hết 1 tiểu đoàn, hoàn thành thắng lợi trận then chốt chiến dịch (trận Ia Đăng, 17/11/1965).
Kết quả loại khỏi chiến đấu gần 3.000 địch, phá huỷ 89 xe quân sự (có 42 xe tăng và xe bọc thép), bắn rơi 59 máy bay.
Đây là chiến dịch đánh Mỹ đầu tiên trong kháng chiến chống Mỹ, khẳng định ta có khả năng mở chiến dịch tiến công tiêu diệt từng tiểu đoàn quân Mỹ bằng tác chiến vận động ở chiến trường rừng núi, góp phần làm thất bại chiến lược chiến tranh cục bộ của Mỹ.
Lực lượng của ta có 3 trung đoàn bộ binh (320,33 và 66), 1 tiểu đoàn đặc công, 1 tiểu đoàn pháo binh, 1 tiểu đoàn súng máy phòng không 12,7mm và lực lượng vũ trang địa phương.
Lực lượng địch trên địa bàn chiến dịch có Sư đoàn kị binh không vận 1 của Mỹ; 1 chiến đoàn dù; 1 chiến đoàn thiết giáp quân đội Sài Gòn.
Thực hiện chủ trương "đánh điểm diệt viện", đêm 19/10 ta diệt đồn Chư Ho, vây ép đồn Plây Me.
Ngày 23/10, ta phục kích diệt chiến đoàn thiết giáp 3 Quân đội Sài Gòn đến ứng cứu trên đường 21, buộc Sư đoàn kị binh không vận 1 Mỹ phải đưa 2 tiểu đoàn của Lữ đoàn 1 vào tham chiến (24/10).
Ta tiếp tục chặn đánh quân đội Sài Gòn giải toả, đồng thời điều chỉnh đội hình sẵn sàng đánh quân Mỹ phản kích. Trong các ngày 31/0 đến 9/11 địch liên tiếp tiến hành các hoạt động thăm dò, tập kích vào hậu phương chiến dịch và một số khu vực trận địa ta, nhưng đều bị ta kịp thời chặn đánh, đẩy lui.
Mỹ đưa Lữ đoàn kị binh không vận 3 vào chiến đấu, từ ngày 14 /11 dùng chiến thuật "nhảy cóc" đổ quân xuống khu vực núi Chư Pông định bất ngờ đánh vào phía sau lưng đội hình ta. Dựa vào trận địa đã chuẩn bị sẵn, ta chặn đánh quyết liệt, dồn quân Mỹ vào thung lũng Ia Đăng, tiến công tiêu diệt gần hết 1 tiểu đoàn, hoàn thành thắng lợi trận then chốt chiến dịch (trận Ia Đăng, 17/11/1965).
Kết quả loại khỏi chiến đấu gần 3.000 địch, phá huỷ 89 xe quân sự (có 42 xe tăng và xe bọc thép), bắn rơi 59 máy bay.
Đây là chiến dịch đánh Mỹ đầu tiên trong kháng chiến chống Mỹ, khẳng định ta có khả năng mở chiến dịch tiến công tiêu diệt từng tiểu đoàn quân Mỹ bằng tác chiến vận động ở chiến trường rừng núi, góp phần làm thất bại chiến lược chiến tranh cục bộ của Mỹ.


