Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHIẾN DỊCH “SỐNG MÃI” – CÂU CHUYỆN VỀ NỮ ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU

Trong chuỗi hoạt động của “Chiến dịch Sống Mãi”, mỗi học sinh chúng em được lựa chọn một nhân vật lịch sử để tìm hiểu và báo cáo. Đây không chỉ là một nhiệm vụ học tập, mà còn là cơ hội để chúng em trở về với quá khứ, để lắng nghe những câu chuyện mà thời gian tưởng như đã phủ bụi. Giữa rất nhiều nhân vật anh hùng, em chọn Võ Thị Sáu

Phú Thọ28/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chuỗi hoạt động của “Chiến dịch Sống Mãi”, mỗi học sinh chúng em được lựa chọn một nhân vật lịch sử để tìm hiểu và báo cáo. Đây không chỉ là một nhiệm vụ học tập, mà còn là cơ hội để chúng em trở về với quá khứ, để lắng nghe những câu chuyện mà thời gian tưởng như đã phủ bụi. Giữa rất nhiều nhân vật anh hùng, em chọn Võ Thị Sáu – cô gái tuổi mười bảy với đôi mắt sáng, nụ cười trẻ trung nhưng trái tim mạnh mẽ hơn thép. Có lẽ vì chị là người rất trẻ, cũng đã từng là một thiếu nữ hồn nhiên như bao bạn gái chúng em hôm nay. Vậy mà chị đã chọn con đường hiểm nguy nhất, đường của lửa đạn, để bảo vệ Tổ quốc mình. Câu chuyện của chị không dài, nhưng lại đẹp và sáng như một ngọn lửa nhỏ có thể thắp bừng cả một thời đại. Bài báo cáo này là những gì em thu thập được, nghe được, cảm nhận được – và cả những rung động mà trái tim em không thể quên.

Lý do chọn nhân vật

Em chọn Võ Thị Sáu bởi vì chị là minh chứng rằng tuổi trẻ không bao giờ là lý do để đứng ngoài lịch sử. Chị không phải tướng lĩnh, không phải người trưởng thành, không có quyền lực, không có vũ khí tối tân. Chị chỉ có một trái tim yêu nước. Và chính trái tim ấy đã khiến tên tuổi chị sống mãi hơn bảy mươi năm qua.

Cuộc đời và con đường chiến đấu của chị Võ Thị Sáu

Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại Bà Rịa – Vũng Tàu. Cuộc sống của chị không êm đềm. Từ thuở nhỏ, chị đã thấy cảnh dân làng bị Pháp đánh đập, cướp bóc, thấy máu đổ trên con đường đất đỏ quê hương. Những hình ảnh ấy không chỉ làm chị đau mà còn gây nên sự căm phẫn. 12 tuổi, trong khi chúng em ngày nay vẫn còn chơi đùa, chị đã làm liên lạc cho lực lượng cách mạng. 14 tuổi, chị ném lựu đạn tiêu diệt tên cai Căng – tên ác ôn gieo bao đau khổ cho dân. 17 tuổi, chị tiếp tục thực hiện nhiệm vụ thì bị bắt. Bị trói, bị đánh, bị đe dọa, chị vẫn thẳng lưng, ngẩng cao đầu. Người ta kể rằng dù cả cơ thể đầy vết thương, chị vẫn bình thản nói: “Tôi làm vậy vì tôi thương dân tôi. Tôi không hối hận.” Những lời nói ấy khiến em rùng mình. Không phải vì sợ, mà vì kính phục.

Những lời kể đầy xúc động về chị Sáu

Trong “Chiến dịch Sống Mãi”, tụi em được xem những tư liệu và nghe cô giáo kể lại nhiều câu nói của chị. Những câu nói ấy như đâm thẳng vào trái tim em, rất nhẹ thôi nhưng lại để lại dư âm dài dằng dặc.

Trong ngục tối

Ở nhà tù Côn Đảo, bọn lính tìm mọi cách khuất phục chị. Nhưng chị lại mạnh mẽ hơn họ tưởng. Một người tù chính trị kể lại rằng chị từng mỉm cười khi nhìn ra khoảng trời nhỏ: “Em còn trẻ mà, sống thêm ngày nào em còn đánh giặc ngày đó.” Chỉ một câu nói thôi, nhưng nó sáng rực lên giữa bóng tối nhà giam như một ngọn đèn nhỏ nhưng không tắt được.

Trước pháp trường

Điều khiến em xúc động nhất là khoảnh khắc chị bước ra pháp trường. Không cúi đầu. Không run rẩy. Không khóc. Chị bước đi nhẹ nhàng như đang đi dạo trên con đường quê hương. Người ta kể rằng chị hát Quốc ca bằng giọng trong trẻo, dù quanh chị toàn là lính canh và súng đạn. Khi có người hỏi chị có muốn gửi lời gì không, chị chỉ trả lời: “Chỉ mong đất nước mình sớm độc lập. Các em nhỏ được đến trường trong bình yên.” Một người sắp chết mà vẫn nghĩ đến trẻ em, đến hòa bình, đến những điều tốt đẹp… Em không biết phải nói sao ngoài hai chữ: xúc động.

Cảm nhận của bản thân khi tham gia Chiến dịch Sống Mãi

Khi viết báo cáo về chị Võ Thị Sáu, em nhận ra rằng lịch sử không nằm trên trang giấy. Lịch sử có linh hồn. Linh hồn ấy nằm trong những con người như chị. Trong giây phút nhận nhiệm vụ, trong từng đoạn đường chị đi, trong từng câu nói tưởng như đơn giản, em đều thấy được một tinh thần mạnh mẽ cháy rực. Chị khiến em hiểu rằng: Yêu nước không phải điều gì xa xôi. Anh hùng cũng không phải những người to lớn. Chỉ cần mình sống tốt, sống đúng, sống có trách nhiệm, thì mình cũng đang góp một phần vào Tổ quốc. Khi hình dung cảnh chị đứng trước họng súng mà vẫn mỉm cười, tim em nhói lên. Một cô gái chỉ 17 tuổi… tuổi này lẽ ra chị đang được sống bình yên, được mơ ước, được học hành, được yêu thương. Nhưng chị chọn hi sinh. Và chính vì thế, chị “sống mãi”.

Qua “Chiến dịch Sống Mãi”, em không chỉ biết thêm nhiều kiến thức lịch sử mà còn hiểu được giá trị thực sự của hòa bình – thứ mà thế hệ chị đã đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ. Câu chuyện của Võ Thị Sáu đã chạm vào trái tim em theo một cách không thể quên. Chị là ngọn lửa của lòng yêu nước, là biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam sẵn sàng hi sinh vì dân tộc. Với em, chị Sáu không còn là một cái tên trong sách giáo khoa nữa. Chị là một người chị, một người bạn, một người thầy – dạy em về việc sống sao cho xứng đáng. Và đúng như tên gọi của chiến dịch, chị – Võ Thị Sáu – sẽ SỐNG MÃI trong lòng những thế hệ học sinh như chúng em.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾN DỊCH “SỐNG MÃI” – CÂU CHUYỆN VỀ NỮ ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU | Câu chuyện thời hoa lửa