Bài viết

Chiến dịch Tây Bắc – Câu chuyện thời hoa lửa (1)

Hưng Yên09/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chuyến đi thực tế nhằm tìm hiểu về lịch sử chiến tranh và tri ân các cựu chiến binh, em đã có cơ hội được trực tiếp gặp gỡ và phỏng vấn ông Đỗ Cao Phủng , sinh năm 1932, quê tại xã Tân Dân, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên. Ông là một nhân chứng sống đã trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ – một trong những trận đánh mang ý nghĩa lịch sử trọng đại của dân tộc.
Ông Đỗ Cao Phủng sinh năm 1932 (93 tuổi), là người con của vùng quê Tân Dân (Khoái Châu, Hưng Yên). Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn ác liệt, ông đã tham gia lực lượng chiến đấu, trực tiếp góp mặt trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.


Ảnh ông Đỗ Cao Phủng

Theo lời kể của ông, Điện Biên Phủ từng bị Pháp chiếm đóng vào các năm 1949–1950 trong Chiến dịch Tây Bắc. Sau khi ta giải phóng, đến năm 1953–1954 địch tái chiếm một lần nữa. Trước tình hình đó, Đảng ta đề ra chủ trương quyết tâm giải phóng hoàn toàn Điện Biên. Lực lượng tham gia chiến dịch gồm các sư đoàn 308, 372, 335, 55 cùng hơn 100.000 dân công hỏa tuyến. Những đoàn dân công gùi gạo, vác đạn từ Thanh Hóa vượt hàng trăm cây số rừng sâu, đèo dốc, khe núi để tiếp tế cho chiến trường. Hình ảnh những thanh niên xung phong kéo pháo lên đồi luôn hiện rõ trong ký ức ông. Họ phải dùng xe gỗ, chèn hai thanh go vào bánh xe, vừa kéo vừa nêm để pháo khỏi tụt. Từng bước nhỏ đều thấm mồ hôi và máu, nhưng lửa quyết tâm trong lòng họ không bao giờ tắt. Theo nghị quyết ban đầu, ta dự định “đánh nhanh, thắng nhanh”, giải phóng Điện Biên trong 2 ngày 1 đêm. Nhưng khi Đại tướng Võ Nguyên Giáp trực tiếp lên trận địa, quan sát 11 ngày liền, ông nhận thấy nếu đánh vội sẽ thất bại. Đêm cuối, Đại tướng kiên quyết đổi phương châm sang “đánh chắc, tiến chắc”.
Quyết định này đã cứu cả chiến dịch. Quân ta rút pháo, điều chỉnh lực lượng, trong đó sư đoàn 308 được điều sang Lào tạo nghi binh. Sau thời gian chuẩn bị, ta quay trở lại Điện Biên và bắt đầu đào hệ thống chiến hào bao vây, chỉ cách địch 100m – nối liền các đơn vị như mạng nhện. Địch thả dù tiếp tế nhưng do sợ pháo của ta nên phải bay cao, dẫn đến 50% hàng tiếp tế rơi vào trận địa của ta.

- Đợt 1: quân ta đánh vào các đồn, sau đó chiếm sân bay Mường Thanh – cắt hoàn toàn tiếp tế.
- Đợt 2: tấn công các đồi trọng yếu như A1, C1.
- Đợt 3: tối 7/5/1954, quân ta đánh thẳng vào hầm chỉ huy, bắt sống 6 sĩ quan cấp tá.
Các cứ điểm xung quanh đồng loạt giương cờ trắng. Đến 12h đêm, Điện Biên hoàn toàn giải phóng.Đối với ông, chiến thắng lớn là vậy, nhưng nỗi đau vẫn còn nằm lại: những đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình.
Giọng ông nghẹn lại khi nhắc đến họ – những người đã hóa thành ngọn lửa soi đường cho thế hệ mai sau.Qua câu chuyện của ông, em thấu hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của hai chữ “hòa bình”. Những hy sinh của thế hệ đi trước không chỉ là con số trong sách giáo khoa, mà là cả một thời hoa lửa rực cháy bằng xương bằng máu.
Ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tin mãnh liệt vào độc lập dân tộc đã soi đường cho ông và bao chiến sĩ. Ngọn lửa ấy hôm nay vẫn cháy trong trái tim em – thôi thúc em trân trọng quá khứ - sống có trách nhiệm hơn. Trân trọng những giá trị lịch sử và biết ơn thế hệ cha anh. Học tập tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Giữ gìn hòa bình – thành quả phải đổi bằng máu. Không ngừng rèn luyện bản thân để xứng đáng với đất nước đã được đánh đổi bằng quá nhiều hy sinh.

Qua đó em nhận thấy được buổi phỏng vấn ông Đỗ Cao Phủng không chỉ giúp em hiểu rõ hơn về Chiến dịch Điện Biên Phủ, mà còn cho em một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, sự hy sinh, và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam.

(Hình ảnh em và các bạn chụp cùng ông Đỗ Cao Phủng )

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn