Cựu chiến binh

Chiến dịch thành cổ Quảng Trị

rên mảnh đất Quảng Trị – nơi từng là chiến trường khốc liệt trong những năm kháng chiến chống Mỹ – có biết bao con người đã cống hiến tuổi trẻ và xương máu cho độc lập dân tộc. Trong số đó, ông Phan Văn Dũng, cựu chiến binh quê ở huyện Hải Lăng, là một nhân chứng sống với những ký ức không thể nào phai mờ. Ông Dũng sinh năm 1949 trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1967, khi chiến tranh leo thang ác liệt, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một

Quảng Trị03/05/2026Trương Thị Thùy Dung (Đoàn Trung tâm GDTX tỉnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, khi Chiến dịch Thành cổ Quảng Trị 1972 diễn ra, đơn vị của ông được lệnh bám trụ bảo vệ khu vực ven sông Thạch Hãn. Đây là tuyến phòng thủ quan trọng, đồng thời cũng là nơi hứng chịu hỏa lực dày đặc từ đối phương. Mỗi ngày, hàng trăm quả pháo dội xuống, khiến mặt đất rung chuyển, cây cối bị san phẳng.

Ông kể rằng, cuộc sống của người lính khi ấy vô cùng gian khổ. Họ ăn vội những khẩu phần ít ỏi, uống nước từ những can được tiếp tế hiếm hoi, và ngủ trong những hầm hào chật hẹp. Có những ngày mưa lớn, nước ngập đến tận ngực, nhưng tất cả vẫn phải giữ vững vị trí. “Chỉ cần lơ là một chút, địch có thể tràn lên bất cứ lúc nào,” ông nhớ lại.

Trong một trận đánh ác liệt vào tháng 8 năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ giữ một chốt quan trọng. Khi đang chiến đấu, một loạt pháo rơi trúng khu vực phòng ngự, khiến nhiều đồng đội bị thương và hy sinh. Bản thân ông cũng bị mảnh đạn găm vào vai. Dù đau đớn, ông vẫn cố gắng ở lại chiến đấu cho đến khi lực lượng chi viện đến nơi.

Điều ám ảnh ông nhất không phải là vết thương, mà là hình ảnh những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường. “Có người hôm trước còn ngồi ăn cơm cùng nhau, hôm sau đã không còn nữa,” ông trầm giọng. Những ký ức ấy theo ông suốt cuộc đời, trở thành một phần không thể tách rời.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Dũng trở về quê với thương tật hạng 3/4. Những năm đầu, cuộc sống gặp nhiều khó khăn, nhưng ông không khuất phục. Ông cùng gia đình khai hoang, làm ruộng, từng bước ổn định cuộc sống. Đồng thời, ông tích cực tham gia công tác tại Hội Cựu chiến binh địa phương, giúp đỡ những gia đình chính sách và đồng đội có hoàn cảnh khó khăn.

Không chỉ vậy, ông còn thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện truyền thống tại trường học. Những câu chuyện chân thực của ông giúp thế hệ trẻ hiểu rõ hơn về sự hy sinh của cha ông, từ đó biết trân trọng hòa bình hôm nay.

Giờ đây, ở tuổi ngoài 70, ông Phan Văn Dũng vẫn giữ được phong thái điềm đạm, giản dị của người lính năm xưa. Trong ngôi nhà nhỏ, những tấm huân chương được ông gìn giữ cẩn thận – không phải để tự hào, mà để nhắc nhớ về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi anh hùng. Câu chuyện của ông là minh chứng sống động cho tinh thần kiên cường của con người Quảng Trị – những người đã góp phần viết nên lịch sử bằng chính cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn