Bài viết

Chiến dịch Việt Bắc Thu – Đông 1947.

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in mùa thu năm 1947, khi núi rừng Việt Bắc bước vào những ngày thử lửa.

Sau một thời gian xây dựng căn cứ, chúng tôi biết rằng quân Pháp đang chuẩn bị một cuộc tiến công lớn nhằm tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến và phá tan căn cứ Việt Bắc. Tin tức từ các đơn vị báo về ngày một dồn dập. Không khí trong chiến khu trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết.

Nhưng khác với những ngày đầu còn bỡ ngỡ, giờ đây chúng tôi đã trưởng thành hơn. Những người lính từng chiến đấu ở Hà Nội, những giao liên từng vượt rừng, những người dân từng nuôi giấu cán bộ đều đã trở thành một phần của cuộc kháng chiến. Ai cũng hiểu rằng: Việt Bắc không chỉ là căn cứ, mà là nơi quyết định sự tồn tại của cuộc kháng chiến.

Khi quân Pháp mở cuộc tấn công lên Việt Bắc, chúng tôi cùng đồng bào bước vào cuộc chiến đấu mới. Bộ đội chủ động bố trí lực lượng, chọn địa hình hiểm trở để đánh địch. Những cánh rừng, con suối, ngọn đèo vốn quen thuộc với người dân nơi đây trở thành những trận địa quan trọng.

Tôi tham gia một đơn vị phục kích trên đường hành quân của địch. Những ngày ấy, chúng tôi ăn ngủ ngay giữa rừng, bám sát từng hướng tiến quân. Mưa rừng, cái lạnh và sự thiếu thốn không làm ai chùn bước. Chúng tôi biết rằng phía sau mình là căn cứ, là đồng bào, là niềm tin của cả dân tộc.

Những trận đánh liên tiếp diễn ra. Quân địch có nhiều vũ khí hiện đại, có máy bay và xe cơ giới, nhưng chúng gặp phải một đối thủ khác hẳn: một dân tộc biết đoàn kết và chiến đấu trên chính quê hương mình. Bộ đội ta đánh từng trận nhỏ, tiêu hao lực lượng địch, làm thất bại từng bước tiến công của chúng.

Tôi không bao giờ quên hình ảnh đồng bào Việt Bắc trong những ngày ấy. Những người dân áo chàm vừa sản xuất, vừa giúp bộ đội vận chuyển lương thực, dẫn đường, bảo vệ cán bộ. Họ cùng chúng tôi chịu đựng bom đạn và gian khổ. Núi rừng Việt Bắc như đứng lên cùng cuộc kháng chiến.

Rồi tin vui đến: cuộc tiến công của quân Pháp bị đánh bại. Âm mưu nhanh chóng kết thúc chiến tranh của địch đã thất bại. Căn cứ địa Việt Bắc vẫn đứng vững, cơ quan đầu não kháng chiến được bảo vệ an toàn.

Đêm ấy, bên bếp lửa trong lán tre, chúng tôi ngồi bên nhau mà lòng xúc động. Chúng tôi hiểu rằng chiến thắng này không chỉ là thắng lợi của một trận đánh, mà là niềm tin rằng cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc nhất định sẽ đi đến thắng lợi.

Từ mùa thu Việt Bắc năm ấy, chúng tôi càng vững tin vào con đường đã chọn. Những người lính năm xưa từ Hà Nội ra đi, những người dân âm thầm góp sức nơi núi rừng, tất cả đã cùng viết nên một trang sử bằng lòng dũng cảm và ý chí không khuất phục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn