CHIẾN HÀO BÊN DÒNG QUẢN LỘ
Trong ký ức của người Trung sĩ Đoàn Văn Phúc, dòng kênh Quản Lộ không chỉ là đường giao thông huyết mạch của vùng đất mũi mà còn là một "chiến hào lộ thiên" đầy rẫy hiểm nguy. Những năm 1978-1982, đây là địa bàn trọng yếu mà đơn vị C8-D5-E2 của bác phải ngày đêm bám trụ để ngăn chặn sự xâm nhập của các nhóm tàn quân phản động. Giữa dòng nước đỏ nặng phù sa, cuộc chiến giữ gìn an ninh biên giới đã diễn ra âm thầm nhưng vô cùng quyết liệt, tôi luyện nên bản lĩnh của người lính trẻ Yên Mô.
Nhiệm vụ trực chiến bên dòng Quản Lộ đòi hỏi sự tập trung cao độ và sức chịu đựng phi thường. Bác Phúc kể lại, những trạm gác của đơn vị thường được dựng tạm bợ bằng gỗ đước ngay sát mép nước hoặc trên những chiếc xuồng nhỏ ẩn mình trong đám dừa nước rậm rạp. Ban ngày, cái nắng như nung nấu mặt nước khiến không khí trở nên hầm hập, nhưng ban đêm, sương xuống lạnh thấu xương. Giữa không gian tĩnh lặng, chỉ cần một tiếng động nhỏ như mái chèo khua nước hay tiếng cá quẫy cũng đủ để các chiến sĩ vào tư thế sẵn sàng chiến đấu. Kẻ thù thường lợi dụng đêm tối và sự chằng chịt của kênh rạch để len lỏi vào nội địa gây rối.
Bác Phúc và đồng đội đã trải qua không biết bao nhiêu đêm trắng bên chiến hào. Có những lúc cao điểm, đơn vị phải ăn ngủ tại chỗ, súng không rời tay. Bác nhớ nhất là những chuyến tuần tra bằng xuồng máy dọc theo dòng kênh, mắt phải căng ra quan sát từng bụi cây, góc rạch để phát hiện dấu vết lạ. Không ít lần, đơn vị của bác đã trực tiếp đối đầu với các toán địch đang tìm cách thâm nhập. Trong những giây phút sinh tử ấy, sự mưu trí và tinh thần đoàn kết của anh em trong đại đội C8 chính là vũ khí mạnh nhất. Dòng Quản Lộ khi ấy không chỉ thấm đẫm mồ hôi mà còn cả những giọt máu của đồng đội đã ngã xuống để bảo vệ sự bình yên cho xóm làng. Dù gian khổ, nhưng nhìn những chuyến ghe bầu chở đầy lúa gạo, hàng hóa của bà con vẫn ngược xuôi bình yên trên dòng kênh, bác Phúc lại cảm thấy niềm tự hào dâng trào trong lồng ngực. Mỗi tấc đất, sải nước nơi đây đã thực sự trở thành một phần máu thịt mà người lính Trung đoàn 2 quyết tâm giữ vững.
Chiến hào bên dòng Quản Lộ đã trở thành biểu tượng cho sự kiên cường của bác Đoàn Văn Phúc và đồng đội trong thời hoa lửa. 4 năm trực chiến tại đây đã biến người thanh niên 19 tuổi ngày nào thành một người chỉ huy Trung sĩ dạn dày kinh nghiệm. Những bài học về sự cảnh giác và lòng dũng cảm bên dòng kênh ấy mãi là một trang sử hào hùng trong cuộc đời người lính biên phòng Ninh Bình.



