“CHIẾN HÀO MÙA XUÂN" VÀ KỲ TÍCH XẺ NÚI ĐÀO HÀO BẮC CẦU NỔI Ở VỊ XUYÊN (Vị Xuyên – Những dấu ấn không quên)
Trong cuộc chiến đấu kiên cường bảo vệ biên giới Vị Xuyên, hệ thống giao thông hào không chỉ đơn thuần là công sự phòng thủ mà đã trở thành những con đường sống còn, quyết định sự an toàn của hàng vạn cán bộ, chiến sĩ. Những ngày đầu tiên trên mặt trận, mỗi khi di chuyển từ các hang đá ra trận địa tiền tiêu...
“CHIẾN HÀO MÙA XUÂN" VÀ KỲ TÍCH XẺ NÚI ĐÀO HÀO BẮC CẦU NỔI Ở VỊ XUYÊN (Vị Xuyên – Những dấu ấn không quên)
Trong cuộc chiến đấu kiên cường bảo vệ biên giới Vị Xuyên, hệ thống giao thông hào không chỉ đơn thuần là công sự phòng thủ mà đã trở thành những con đường sống còn, quyết định sự an toàn của hàng vạn cán bộ, chiến sĩ. Những ngày đầu tiên trên mặt trận, mỗi khi di chuyển từ các hang đá ra trận địa tiền tiêu, bộ đội ta hầu như phải vận động trên mặt đất trống. Pháo binh đối phương từ các điểm cao khống chế liên tục trút đạn xuống từng mét vuông đất, gây ra không ít thương vong cho các lực lượng vận tải, thương binh và bộ binh cơ động. Trước tình hình đó, yêu cầu cấp bách đặt ra là phải tạo dựng được một mạng lưới giao thông ngầm kín đáo, kết nối liền mạch từ hậu phương ra đến những chốt gác xa nhất. Cuộc trường chinh xẻ núi đào hào đầy gian khổ nhưng rực rỡ khí phách anh hùng chính thức bắt đầu từ đây.
Bằng quyết tâm sắt đá, các đơn vị bộ binh cùng lực lượng công binh đã dốc toàn bộ sức lực, không quản ngày đêm thi công liên tục. Chỉ trong vòng đúng 10 ngày đêm lao động quên mình dưới tầm pháo địch, một đoạn giao thông hào chiến lược đã được đào sâu, cho phép bộ đội và các lực lượng cơ động một cách an toàn cả ban ngày lẫn ban đêm mà không lo bị địch phát hiện hay khống chế. Tuy nhiên, thử thách lớn nhất nằm ở đoạn đường cơ động kéo dài từ hang Làng Lò tới trận địa 4 hầm. Nơi đây toàn là núi đá vôi tai mèo lởm chởm, cứng như thép, không thể dùng cuốc xẻng thông thường để đào hào chìm xuống đất. Không chịu khuất phục, lực lượng công binh đã sáng tạo nên một giải pháp độc đáo: họ vác từng tấm sắt, từng bao cát và gom nhặt đá núi để xây dựng nên những đoạn "hào nổi" kiên cố ngay trên bề mặt đá. Nhờ đoạn hào nổi chắn đạn này, bộ đội ta có thể đi lại vô cùng thuận lợi và an toàn.
Nếu như trước đây, hành trình vận chuyển và vận động từ hang Làng Lò đi Nậm Ngặt, lên các vị trí độ cao đều phải phơi mình chiến đấu trên mặt đất dưới tầm ngắm của pháo cối địch thì nay toàn bộ quân ta đã có thể đi lại kín đáo dưới lòng đất. Tỷ lệ thương vong của lực lượng vận tải và bộ binh nhờ đó giảm đi một cách rõ rệt. Theo thời gian, với sự kiên trì bền bỉ, cán bộ chiến sĩ trên mặt trận đã đào đắp nên một hệ thống giao thông hào khổng lồ kéo dài hàng trăm kilômét. Mạng lưới này nối liền từ Coóc Nghè tới suối Thanh Thủy, xuyên qua các cao điểm Pa Hán rồi chạy thẳng về phía sau Sở chỉ huy Sư đoàn 314. Những con đường ngầm dưới lòng đất đá ấy đã được anh em chiến sĩ trìu mến gọi bằng những cái tên đầy tự hào và giàu chất thơ: "Chiến hào mùa xuân" và "Chiến hào chiến thắng".



