Cựu chiến binh

CHIẾN KHU NĂM ẤY, MỘT ĐỜI THƯƠNG NHỚ

Ông ngoại tôi là một cựu chiến binh.

Quảng Ngãi23/08/2026Đinh Thị Bích My (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHIẾN KHU NĂM ẤY, MỘT ĐỜI THƯƠNG NHỚ

Ông ngoại tôi là một cựu chiến binh. Dù chiến tranh đã lùi xa và ông đã trở về với cuộc sống bình yên, những ký ức về những năm tháng tuổi trẻ nơi chiến khu vẫn luôn in sâu trong tâm trí ông. Ông thường kể cho tôi nghe về những ngày còn là một thiếu niên, cùng anh em đồng chí chiến đấu trong những tháng ngày gian khổ, giữa bom đạn và những mất mát không thể nào quên. Ông vẫn nhớ mãi những người đồng chí đã từng sát cánh bên mình, những người đã hy sinh trong chiến tranh nhưng chưa bao giờ thực sự rời khỏi ký ức của ông. Trong những câu chuyện ấy, ông cũng kể về bà – người con gái có dáng người cao, mảnh mai mà ông đã đem lòng say đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khi chiến tranh xảy ra, gia đình bà phải chạy giặc từ Sơn Hà lên Sơn Tây lúc bà còn rất nhỏ. Sau này, giữa những ngày chiến đấu, ông gặp bà và chứng kiến bà tận tình giúp đỡ mọi người, băng bó vết thương cho những người bị thương sau trận chiến. Giữa khói lửa chiến tranh, tình yêu của ông bà đã bắt đầu một cách giản dị như thế. Đến hôm nay, dù đã trở thành một cựu chiến binh và có một cuộc sống bình yên, mỗi khi hồi tưởng về quá khứ, ông vẫn nhớ về những đồng chí đã cùng mình chiến đấu, nhớ những người đã nằm lại nơi chiến trường, và nhớ cả cô gái năm nào đã bước vào cuộc đời ông giữa những ngày bom đạn. Có lẽ, đối với ông, chiến tranh không chỉ là những năm tháng gian khổ mà còn là một phần tuổi trẻ, nơi ông đã có những người đồng chí không thể quên và tìm thấy tình yêu của đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn