Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾN KHU VIỆT BẮC NĂM ẤY

CHIẾN KHU VIỆT BẮC NĂM ẤY

Bắc Ninh14/04/2026LƯƠNG TRỌNG THẮNG (TAM TIẾN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, giữa núi rừng trùng điệp của Việt Bắc, mây phủ kín những dãy núi cao, rừng già âm u như che chở cho từng bước chân của quân và dân ta. Con suối nhỏ róc rách ngày đêm, những con đường mòn xuyên rừng in dấu chân hành quân không biết mệt của bộ đội. Đó là nơi khởi nguồn cho bao chiến công vang dội, nơi hun đúc ý chí “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Tôi còn nhớ như in lời kể của ông Ba – một chiến sĩ năm xưa từng trực tiếp tham gia chiến dịch. Ông kể, những ngày đầu hành quân vào chiến khu, gian khổ chồng chất. Cơm không đủ no, áo không đủ ấm, vắt rừng bám đầy chân, nhưng không ai nản chí. Ai cũng hiểu rằng phía trước là độc lập, là tự do. Trận đánh đầu tiên ông Ba tham gia là một trận phục kích nhỏ ở ven rừng. Địch đi tuần bằng một toán lính, chủ quan, không ngờ quân ta đã bố trí từ trước. Khi hiệu lệnh vang lên, tiếng súng nổ giòn, quân ta từ hai bên sườn bất ngờ xông ra. Chỉ trong chốc lát, toán địch bị đánh tan. Đó là chiến thắng nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn – tiếp thêm niềm tin cho bộ đội ta. Sau trận đó, đơn vị của ông được lệnh di chuyển sâu hơn vào rừng để chuẩn bị cho một trận đánh lớn hơn. Những ngày hành quân gian khổ bắt đầu. Đêm đi, ngày nghỉ, tránh máy bay trinh sát của địch. Có hôm mưa rừng xối xả, đường trơn trượt, anh em phải dìu nhau từng bước. Nhưng giữa khó khăn ấy, tình đồng chí càng thêm gắn bó. Người có miếng sắn chia cho người không, người khỏe giúp người yếu. Rồi trận đánh lớn cũng đến. Đó là một đồn địch nằm ở vị trí khá hiểm yếu, được xây dựng kiên cố. Địch chủ quan cho rằng rừng núi hiểm trở sẽ là “lá chắn” tự nhiên, nên phòng bị lơ là. Nhưng chính địa hình ấy lại trở thành lợi thế của quân ta. Đêm hôm đó, cả đơn vị ém quân trong rừng. Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích. Khi kim đồng hồ chỉ đúng giờ G, hiệu lệnh tấn công được phát ra. Pháo hiệu xé toạc màn đêm, tiếng súng đồng loạt vang lên. Quân ta chia làm nhiều mũi, vừa đánh chính diện vừa đánh vu hồi. Lợi dụng bóng tối và địa hình, các chiến sĩ áp sát đồn địch. Những quả lựu đạn được ném chính xác vào các lô cốt. Địch hoảng loạn, không kịp trở tay. Chỉ sau một thời gian ngắn, đồn bị tiêu diệt, nhiều vũ khí thu được. Ông Ba kể, khi trận đánh kết thúc, trời vừa hửng sáng. Ánh nắng xuyên qua tán lá rừng, chiếu xuống những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh lên niềm vui chiến thắng. Có những đồng đội đã ngã xuống, nhưng sự hy sinh của họ không vô nghĩa – bởi mỗi chiến thắng là một bước tiến gần hơn đến độc lập. Không lâu sau đó, quân ta tiếp tục mở rộng hoạt động, đánh vào các tuyến vận chuyển, phá hoại hậu cần của địch. Những trận đánh nhỏ lẻ nhưng liên tục khiến địch bị tiêu hao lực lượng, rơi vào thế bị động. Có một trận đánh mà ông Ba nhớ mãi – trận phục kích đoàn xe tiếp tế của địch trên con đường rừng. Đơn vị của ông bí mật bố trí từ sớm. Khi đoàn xe lọt vào trận địa, mìn nổ, cây rừng đổ xuống chặn đường. Quân ta từ trên cao tràn xuống, đánh nhanh, rút gọn. Đoàn xe bị phá hủy, tiếp tế của địch bị cắt đứt. Cứ như thế, từ những trận đánh nhỏ đến những trận đánh lớn, quân ta từng bước làm chủ chiến trường. Việt Bắc không chỉ là nơi trú quân mà còn là bàn đạp để mở rộng kháng chiến ra khắp nơi. Nhưng chiến tranh không chỉ có chiến thắng, mà còn đầy mất mát. Ông Ba nghẹn ngào kể về những đồng đội đã hy sinh. Có người hôm qua còn cùng nhau chia nhau củ sắn, hôm nay đã nằm lại giữa rừng sâu. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho những người còn sống. Những năm tháng ở chiến khu Việt Bắc đã rèn luyện nên một thế hệ chiến sĩ kiên cường. Họ chiến đấu không chỉ bằng súng đạn, mà bằng cả niềm tin và lòng yêu nước. Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, những câu chuyện ấy vẫn sống mãi. Rừng Việt Bắc vẫn xanh, suối vẫn chảy, như nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời oanh liệt. Chiến khu năm ấy không chỉ là một địa danh – mà là biểu tượng của ý chí, của lòng quả cảm và của khát vọng độc lập cháy bỏng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn