CHIẾN LŨY TRONG LÒNG PHỐ CHỢ CHỢ LỚN
Hồi ức của cựu chiến sĩ biệt động đô thị Nguyễn Thị Mai (Đội tự vệ mật Chợ Lớn)
Trong cuộc tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân 1968, địa bàn quận 5, quận 6 khu vực Chợ Lớn đã trở thành một chiến trường đô thị cực kỳ khốc liệt. Không có chiến hào sâu, không có rừng cây ngụy trang, chiến lũy của chúng tôi là những góc phố, những ngôi nhà ba tầng, những sạp hàng chợ bị đổ nát do đạn pháo của địch bắn phá vô tội vạ vào khu dân cư.Tôi khi ấy là một cô gái thợ may hai mươi tuổi, ban ngày làm việc trong tiệm vải, ban đêm bí mật tiếp tế vũ khí cho các anh giải phóng quân thuộc Tiểu đoàn 6 Bình Tân lọt vào nội đô. Khi tiếng súng nổ ra khắp phố phường, tôi chính thức cầm súng đứng vào hàng ngũ chiến đấu. Địch điều xe bọc thép V-100 và trực thăng vũ trang bắn phá điên cuồng vào các dãy nhà phố dọc đường Minh Phụng, Hải Thượng Lãn Ông nhằm đẩy lui lực lượng của ta. Khói lửa mù mịt bao phủ cả một vùng Chợ Lớn sầm uất.Trận đánh bám trụ tại khu vực Trường học Phước Đức là ký ức tôi không bao giờ quên. Chúng tôi gồm hơn mười chiến sĩ tự vệ và bộ đội chủ lực, đối đầu với một tiểu đoàn cảnh sát dã chiến và lính thủy đánh bộ ngụy có xe tăng yểm trợ. Chúng tôi đập tường thông từ nhà này sang nhà khác để di chuyển linh hoạt, bắn tỉa bẻ gãy từng đợt tiến công của chúng. Đạn pháo của địch bắn sập tầng ba, chúng tôi rút xuống tầng hai; sập tầng hai, chúng tôi bám trụ ở tầng trệt và các hầm chứa hàng.Suốt ba ngày đêm ròng rã, chúng tôi ăn lương khô mì gói, uống nước từ những ống dẫn vỡ, kiên quyết không lùi bước. Nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống, máu của các anh thấm đẫm vào những tấm vải hoa, những kệ hàng chợ lộn xộn. Bản thân tôi cũng bị một mảnh đạn găm vào chân, đau đớn tột cùng nhưng vẫn gồng mình giữ chặt báng súng. Trận đánh ấy tuy kết thúc trong tổn thất lớn khi chúng tôi phải rút lui vì hết đạn, nhưng nó đã chứng minh tinh thần quật khởi của nhân dân Sài Gòn - Chợ Lớn, sẵn sàng biến lòng phố thành chiến lũy quyết tử vì độc lập, tự do.



