CHIẾN SĨ ÁO TRẮNG
Tiếng pháo địch dội xuống sườn đồi từng đợt dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt. Trong căn hầm quân y dã chiến được dựng tạm dưới những tán cây rừng, ánh đèn dầu leo lét soi rõ những khuôn mặt đẫm mồ hôi của các y sĩ, y tá đang tất bật cứu chữa thương binh. Bác sĩ quân y Nguyễn Văn Minh vừa cúi xuống băng bó vết thương cho một chiến sĩ thông tin thì bên ngoài lại vang lên tiếng cáng thương hối hả. – Có thương binh nặng! Mở đường! – một chiến sĩ tải thương hô lớn. Hai người lính khiêng vào một đồng đội bị thương ở vùng ngực. Bộ quân phục đã thấm đỏ máu. Người chiến sĩ ấy tên là Hòa, mới ngoài đôi mươi, quê ở một làng ven sông Hồng. Trước lúc nhập ngũ, anh còn đang học dở năm cuối phổ thông. Bác sĩ Minh nhanh chóng kiểm tra. – Mảnh đạn găm sâu, mất máu nhiều. Phải mổ ngay! Trong điều kiện thiếu thốn giữa chiến trường, ca phẫu thuật diễn ra vô cùng căng thẳng. Không có đầy đủ máy móc hiện đại, chỉ có những dụng cụ y tế được tiệt trùng bằng nồi hấp đơn sơ và ý chí quyết tâm cứu sống đồng đội. Y tá Lan lau vội giọt mồ hôi trên trán. – Đồng chí Minh, huyết áp bệnh nhân đang tụt! – Truyền thêm dịch! Chúng ta không được bỏ cuộc! Bên ngoài, tiếng bom vẫn nổ liên hồi. Mặt đất rung chuyển từng đợt. Nhưng trong căn hầm nhỏ ấy, không ai rời vị trí của mình. Sau gần hai giờ đồng hồ căng thẳng, viên mảnh đạn cuối cùng được lấy ra. Nhịp tim của Hòa dần ổn định. Bác sĩ Minh thở phào: – Đồng chí ấy sẽ qua khỏi. Y tá Lan mỉm cười. Đó là nụ cười hiếm hoi giữa những ngày chiến tranh khốc liệt. Đơn vị quân y ấy đóng quân sát tuyến lửa. Công việc của họ không chỉ là chữa trị thương binh mà còn phải theo sát các đơn vị chiến đấu. Có những đêm mưa rừng xối xả, đường trơn trượt, các chiến sĩ quân y vẫn khoác túi thuốc, băng rừng lội suối để đến từng trận địa. Có lần, một đại đội bộ binh bị địch tập kích bất ngờ. Nhiều chiến sĩ bị thương giữa làn đạn. Không chờ lệnh, bác sĩ Minh cùng tổ quân y lao lên phía trước. – Các đồng chí ở lại phía sau nguy hiểm lắm! – một chiến sĩ cảnh giới nói. Minh lắc đầu: – Còn thương binh ngoài kia thì chúng tôi phải tới. Dưới ánh pháo sáng chập chờn, họ bò từng mét đất để tiếp cận người bị thương. Y tá Lan vừa băng bó vừa động viên: – Cố lên đồng chí! Chúng tôi đưa đồng chí về tuyến sau ngay. Một chiến sĩ trẻ nắm chặt tay chị: – Em... có còn được trở về nhà không chị? Lan nghẹn ngào: – Nhất định đồng chí sẽ trở về. Câu nói ấy không chỉ để an ủi thương binh mà còn là niềm tin của chính những người thầy thuốc mặc áo lính. Cuộc chiến ngày càng ác liệt. Thuốc men thiếu thốn, lương thực khan hiếm. Nhiều khi cả tổ quân y phải nhịn đói làm việc suốt nhiều giờ liền. Có đợt sốt rét rừng bùng phát, hàng chục chiến sĩ mắc bệnh. Các y sĩ phải thức trắng đêm chăm sóc bệnh nhân. Y tá Lan vốn người nhỏ bé nhưng luôn là người đến sớm nhất và nghỉ muộn nhất. Chị tự tay nấu cháo cho thương binh, giặt quần áo cho những người không thể tự chăm sóc bản thân. Nhiều chiến sĩ gọi chị bằng cái tên trìu mến: – Chị Lan của đại đội. Một buổi chiều, Hòa – người chiến sĩ từng được cứu sống – chống nạng tìm đến căn hầm quân y. – Em xin cảm ơn các anh chị. Nếu không có mọi người, chắc em không còn cơ hội được sống. Bác sĩ Minh cười hiền: – Đồng chí khỏe lại là niềm vui lớn nhất của chúng tôi. Hòa xúc động: – Sau này hòa bình, em muốn trở thành bác sĩ quân y như anh. Minh lặng người. Anh hiểu rằng công việc của mình không chỉ cứu người mà còn gieo vào lòng đồng đội niềm tin và khát vọng sống. Những ngày cuối của chiến dịch, thương binh chuyển về ngày một nhiều hơn. Có người bị thương rất nặng nhưng vẫn nắm tay bác sĩ hỏi: – Đơn vị ta có giữ được trận địa không? Khi nghe tin quân ta chiến thắng, đôi mắt mệt mỏi của họ lại ánh lên niềm vui. Giữa chiến tranh, quân y không cầm súng trực tiếp xung phong đánh địch, nhưng họ cũng chiến đấu bằng một mặt trận đặc biệt – mặt trận giành giật sự sống. Đó là cuộc chiến với thời gian, với thiếu thốn, với hiểm nguy luôn cận kề. Nhiều cán bộ quân y đã ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ cứu thương. Máu của họ hòa vào máu của những người lính nơi chiến trường. Song màu áo trắng vẫn hiện diện trên khắp các nẻo đường hành quân. Mỗi túi thuốc mang theo là một niềm hy vọng. Mỗi ca phẫu thuật thành công là một chiến thắng. Mỗi thương binh được cứu sống là thêm một người con trở về với gia đình, quê hương. Ngày đất nước hòa bình, nhiều người lính trở về cuộc sống đời thường. Nhưng ký ức về những chiến sĩ quân y năm xưa vẫn còn nguyên vẹn trong lòng đồng đội. Họ nhớ đến những đêm thức trắng bên giường bệnh. Nhớ những bàn tay dịu dàng thay từng cuộn băng. Nhớ ánh mắt động viên giữa lúc đau đớn nhất. Nhớ những con người sẵn sàng quên mình để giữ lại sự sống cho người khác. Các chiến sĩ quân y xứng đáng với danh hiệu cao quý: "Chiến sĩ áo trắng". Trong khói lửa chiến tranh, họ là những người mang theo tình người, lòng nhân ái và trách nhiệm thiêng liêng của người thầy thuốc quân đội. Họ đã viết nên những câu chuyện cảm động về đức hy sinh, về tình đồng chí, đồng đội sâu nặng. Và dù thời gian có trôi qua, hình ảnh những chiến sĩ áo trắng tận tụy trên chiến trường vẫn mãi là biểu tượng đẹp của phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" – dũng cảm trong chiến đấu, tận tâm với đồng bào và hết lòng vì sự sống của đồng đội.



