Bài viết

CHIẾN SĨ, BÁC SĨ 'ĐẶNG THÙY TRÂM';'

Mỗi khi nhắc đến cụm từ “thời hoa lửa”, trong lòng tôi lại dâng lên một niềm xúc động khó gọi thành tên. Đó là những năm tháng hào hùng khi thế hệ cha anh sẵn sàng gác lại bút nghiên, rời xa giảng đường, lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Họ đã sống, chiến đấu và cống hiến với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, lấy máu xương mình để tô thắm màu cờ độc lập.

Gia Lai12/05/2026Liên Chi Đoàn Khoa Ngoại ngữ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Là một sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường, tôi càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Đó là kết tinh từ biết bao hi sinh, mất mát của những con người đã sống trọn vẹn cho lý tưởng cao đẹp. Những câu chuyện về các anh hùng liệt sĩ, hình ảnh những nữ thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc, hay những trang nhật ký thấm đẫm niềm tin và khát vọng của Đặng Thùy Trâm đã trở thành ngọn lửa soi đường, tiếp thêm niềm tin và động lực cho thế hệ hôm nay. “Hoa lửa” không chỉ là khói bom, đạn lửa mà còn là biểu tượng cho vẻ đẹp rực rỡ của lý tưởng cách mạng, của tuổi trẻ dám sống, dám hi sinh.

Đặng Thùy Trâm là một nữ bác sĩ quân y trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, sinh năm 1942 tại Hà Nội. Chị đã tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi để cứu chữa thương binh và nhân dân trong điều kiện vô cùng gian khổ. Dù đối mặt với hiểm nguy, chị vẫn luôn tận tụy, dũng cảm và giàu lòng yêu thương. Năm 1970, chị hi sinh khi mới 27 tuổi, để lại cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” – những trang viết chân thực, giàu cảm xúc về cuộc sống chiến đấu khốc liệt nhưng cũng đầy lý tưởng và niềm tin.

Chiến sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm vì thế trở thành một biểu tượng tiêu biểu của thế hệ trẻ Việt Nam thời “hoa lửa” – những con người đã hiến dâng không chỉ tuổi xuân mà cả cuộc đời mình cho Tổ quốc. Qua những trang nhật ký ấy, người đọc không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của một người con gái Việt Nam trong thời chiến mà còn thêm tự hào, trân trọng những hi sinh cao cả của các thế hệ đi trước.

Từ đó, chúng tôi – những người trẻ hôm nay – càng ý thức rõ hơn về trách nhiệm của mình. Chúng tôi tự nhủ sẽ không ngừng học tập, rèn luyện tri thức và kỹ năng, sống có lý tưởng, có hoài bão, để tiếp bước cha anh, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã hi sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn