CHIẾN SĨ BIỆT ĐỘNG THÀNH, BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THANH TÙNG (1)
Khi các con vừa tròn một tuổi, Mẹ ngậm ngùi gửi con cho cơ sở để tiếp tục công tác… Cuối năm 1967, chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu Thân 1968, Mẹ Mười Tùng vô cùng hạnh phúc khi bất ngờ gặp lại chồng, nhưng đó cũng là lần cuối cùng hai vợ chồng gặp mặt. Cuối năm 1967, mẹ nhận được hung tin, chồng của mẹ là ông Phạm Văn Tám đã hy sinh. Hai người con của mẹ khi lớn lên đều tham gia vào đội biệt động thành. Đến tháng 4/1975, hai người con của Mẹ là Phạm Quốc Nam và Phạm Quốc Tru
Khi các con vừa tròn một tuổi, Mẹ ngậm ngùi gửi con cho cơ sở để tiếp tục công tác… Cuối năm 1967, chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu Thân 1968, Mẹ Mười Tùng vô cùng hạnh phúc khi bất ngờ gặp lại chồng, nhưng đó cũng là lần cuối cùng hai vợ chồng gặp mặt. Cuối năm 1967, mẹ nhận được hung tin, chồng của mẹ là ông Phạm Văn Tám đã hy sinh. Hai người con của mẹ khi lớn lên đều tham gia vào đội biệt động thành. Đến tháng 4/1975, hai người con của Mẹ là Phạm Quốc Nam và Phạm Quốc Trung đều hy sinh trong trận đánh cầu Rạch Chiếc, ngay trước ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước năm 1975. Bằng ý chí kiên cường, giấu nỗi đau, Mẹ tiếp tục cùng anh em đồng đội hoàn thành nhiệm vụ, tiếp tục cùng tổ chức củng cố và xây dựng lực lượng, phát triển phong trào đấu tranh chính trị, đấu tranh vũ trang trên các mặt trận để hướng tới ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.
Vượt qua tất cả nỗi mất mát, hy sinh to lớn ấy, Mẹ Tùng đã chiến đấu mưu trí, dũng cảm cùng các chiến sĩ biệt động Sài Gòn lập nên những chiến công hiển hách, góp phần vào Đại thắng mùa Xuân năm 1975. Mẹ là một báu vật nhân văn sống về những kỳ tích biệt động.
Để chuẩn bị cho chiến dịch Hồ Chí Minh, từ năm 1970, mẹ Tùng được tổ chức phân công về củng cố và xây dựng lực lượng, phát triển phong trào đấu tranh chính trị, đấu tranh vũ trang dọc sông Bạch Đằng từ Quận 9 đổ vào Quận 4.
Mẹ nói: “Lúc đó, tôi vui quá không nói được gì chỉ biết liên tục hét lên thật to: Trời đất ơi! đồng bào ơi! giải phóng rồi, giải phóng về rồi. Tôi lại tiếp tục chuyển quân chạy tiếp vào trong nội thành. Đúng 11 giờ 30 phút, bộ đội vào chúng tôi giao lại cơ sở. Buổi chiều của ngày chiến thắng, mấy anh em gặp nhau chỉ biết ôm nhau cười trong sự vui sướng hạnh phúc vì sau bao nhiêu năm bị bức bách, nay đất nước đã hoàn toàn được giải phóng”, mẹ Tùng hạnh phúc khi nói về ngày vui chiến thắng.
Sau những phút giây hạnh phúc bên đồng đội đã qua đi, Mẹ ở lại một mình, nghỉ về hoàn cảnh, nổi đau mất chồng con, Mẹ khóc. Người mẹ, người chiến sĩ biệt động gan dạ trong khói lửa bổng chốc đôi chân liêu xiêu, muốn ngã quỵ.



