CHIẾN SĨ BIỆT ĐỘNG VỚI NỤ CƯỜI TRÊN PHÁP TRƯỜNG

Nguyễn Hoàng Tôn sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng tại Bình Dương. Mới 14 tuổi, anh đã trốn gia đình đi theo các chú, các anh làm liên lạc cho lực lượng biệt động. Đến năm 1966, khi vừa tròn 16 tuổi, anh chính thức trở thành chiến sĩ Biệt động Sài Gòn, hoạt động tại vùng ven và nội đô.
Mùa xuân năm 1968, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân nổ ra. Nguyễn Hoàng Tôn nhận nhiệm vụ cùng Đội Biệt động 6 đánh chiếm và chốt giữ Tòa Đại biểu Chính phủ Mỹ - Sài Gòn. Đây là một trong những mục tiêu trọng điểm có lực lượng bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt.
Rạng sáng mùng 1 Tết Mậu Thân, tổ biệt động của anh dùng xe tải lao thẳng qua cổng gác, dùng thuốc nổ đánh sập mục tiêu và nhanh chóng chiếm giữ các tầng nhà. Bị tấn công bất ngờ, địch huy động Cảnh sát dã chiến và Tiểu đoàn Dù đến bao vây, xả hỏa lực dữ dội nhằm chiếm lại Tòa Đại biểu.
Nguyễn Hoàng Tôn cùng các đồng đội kiên cường bám trụ từng góc cầu thang, ô cửa sổ, đánh bật hàng chục đợt phản công của địch suốt hai ngày đêm. Khi số lượng đồng đội hy sinh gần hết, đạn dược cạn kiệt, anh bị thương nặng và rơi vào tay địch sau khi chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.
Tại nhà tù và các phòng tra tấn của Tổng nha Cảnh sát Sài Gòn, kẻ thù dùng mọi thủ đoạn man rợ từ dội nước xà phòng, châm điện đến kẹp móng tay nhằm bắt anh khai ra mạng lưới biệt động đang ẩn nấp trong thành phố. Đáp lại những đòn tra tấn dã man, Nguyễn Hoàng Tôn chỉ giữ một thái độ im lặng khinh bỉ hoặc thẳng thắn lên án tội ác kẻ thù.
Không thể khuất phục được người thanh niên 18 tuổi, chính quyền Sài Gòn đã đưa anh ra Tòa án Quân sự Mặt trận và tuyên án tử hình. Trước tòa án kẻ thù, Nguyễn Hoàng Tôn vẫn giữ nguyên nụ cười tự hào và hô to các khẩu hiệu cách mạng, làm cho kẻ thù phải khiếp sợ. Anh bị xử bắn tại Khám Chí Hòa vào giữa năm 1968, để lại tấm gương sáng ngời về khí tiết kiên trung của tuổi trẻ Sài Gòn thời hoa lửa.



