Cựu chiến binh

Chiến sĩ Bùi Văn Thắng – Chiến dịch Tây Nguyên 1975

Bùi Văn Thắng tham gia chiến dịch Tây Nguyên vào những ngày cuối của cuộc kháng chiến, khi nhịp độ chiến đấu dồn dập, từng cánh rừng, từng ngọn đồi đều mang theo hơi thở của thời khắc quyết định

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bùi Văn Thắng tham gia chiến dịch Tây Nguyên vào những ngày cuối của cuộc kháng chiến, khi nhịp độ chiến đấu dồn dập, từng cánh rừng, từng ngọn đồi đều mang theo hơi thở của thời khắc quyết định. Anh nhớ lại:

“Chúng tôi hành quân xuyên rừng, vượt qua những con dốc dài hun hút, đất đỏ bazan bám đầy chân, trơn trượt sau những cơn mưa bất chợt. Rừng Tây Nguyên dày đặc, tán cây che kín bầu trời, ánh sáng chỉ lọt xuống từng vệt nhỏ. Có lúc phải băng qua suối, nước lạnh buốt, có lúc lại phải leo đồi dựng đứng, bám vào rễ cây mà đi. Nhưng dù gian khổ thế nào, chúng tôi vẫn tiến về phía trước, vì biết rằng mục tiêu đang ở rất gần.”

Đêm xuống, cả đơn vị dừng chân trong rừng sâu. Không ai dám nhóm lửa lớn, chỉ dám đốt một đốm lửa nhỏ, vừa đủ sưởi ấm và nấu tạm chút cơm. Mỗi người ngồi một góc, lặng lẽ nhai miếng cơm khô, nhấp chút nước suối, tai luôn lắng nghe từng tiếng động của rừng đêm.

“Tiếng lá xào xạc, tiếng côn trùng rả rích, đôi khi là một âm thanh lạ cũng khiến chúng tôi giật mình. Nhưng rồi chỉ cần nhìn nhau, gật đầu nhẹ, là lại yên tâm. Trong bóng tối ấy, tình đồng đội trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.”

Một ngày, khi đơn vị tiến gần mục tiêu, hỏa lực địch bất ngờ dội xuống dữ dội. Tiếng súng nổ dồn dập, đạn bay sát tai, đất đá tung lên mù mịt. Trong làn khói bụi, một đồng đội của Thắng bị thương, ngã gục bên sườn đồi. Không chần chừ, anh cùng vài người lao tới, kéo cậu ấy vào một hốc đá nhỏ.

“Chúng tôi nhanh chóng băng bó vết thương, dùng áo làm đệm, rồi thay nhau cõng cậu ấy vượt qua đoạn đường nguy hiểm. Mỗi bước đi nặng trĩu, chân như không còn cảm giác, nhưng không ai dừng lại. Chỉ cần một ánh mắt, một cái siết tay là đủ hiểu: phải đưa đồng đội đi cùng, không ai bị bỏ lại.”

Những ngày sau đó là chuỗi hành quân không nghỉ, mệt mỏi chồng chất, nhưng không một lời than vãn. Mỗi người đều hiểu rằng mình đang đi trong những ngày tháng lịch sử, nơi mỗi bước chân đều mang theo hy vọng của quê hương.

Khi chiến dịch kết thúc, đứng trên một ngọn đồi cao nhìn xuống, Thắng thấy những cánh rừng Tây Nguyên trải dài trong sự tĩnh lặng hiếm hoi sau những ngày bom đạn. Gió thổi qua tán cây, mang theo cảm giác bình yên mà anh đã không cảm nhận được suốt thời gian dài.

“Lúc đó, tôi mới nhận ra mình đã đi qua những ngày tháng không thể nào quên – những ngày mà giữa ranh giới sống và chết, chúng tôi vẫn nắm chặt tay nhau, cùng tiến về phía trước.”

Trong ký ức của Thắng, Tây Nguyên không chỉ là chiến trường, mà còn là nơi ghi dấu tình đồng đội, ý chí kiên cường và niềm tin mãnh liệt vào ngày mai, thứ đã giúp những người lính trẻ vượt qua tất cả để làm nên những khoảnh khắc lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn