Cựu chiến binh

Chiến sĩ cách mạng – Người đem đến tự do bằng thanh xuân và tương lai của bản thân vì đất nước

Lâm Đồng05/08/2026Đoàn trường THPT Đơn Dương (Đơn Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiến sĩ cách mạng – Người đem đến tự do bằng thanh xuân và tương lai của bản thân vì đất nước

“Bà tham gia kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ đến năm 1969. Tháng 1/1969. Bà thoát ly vào Sài Gòn tham gia hoạt động tại các cơ sở cách mạng ở Sài Gòn. Đến ngày 2 tháng 8, bà tham gia vào bộ đội từ khi còn rất trẻ, vào bộ đội thì nói chung là mới thoát ly. Khi vào bộ đội rất là cực khổ, thiếu thốn mọi thứ. Mà nói chung là chỉ có hai bộ đồ thôi thì ước lượng là phải dùng tấm chiếu để đắp cho thanh niên thiếu áo quần, phải dùng tấm lá chuối để tạm đắp che thân, muỗi, vắt đạn bom bủa vây không dứt, nhưng không ngăn được lòng tin cách mạng. Niềm tin ấy giúp mình đứng vững bao gian lao ác liệt nhưng cũng rất tự hào vì đã góp công cùng đồng đội, cùng đồng bào giành thắng lợi đón mừng ngày chiến thắng thì nó rất là cực khổ.”

image.png

“Nhưng mà không có nản chí. Ăn là ăn rau rừng, ăn chuối xanh mà không dám ăn nhiều vì ăn nhiều thì nó lộ, ăn nhiều là gián điệp nó nói là mình cho quân mình đông lắm, ăn nhiều nên có nhiều rác thải nó biết nó đem bom nó dội từng đợt cho nên không dám ăn nhiều, không dám ăn no nữa. Ăn chuối cây, rau rừng, lá tàu bay lá bếp của nàng chụp hai con. Rồi là cái ác liệt thì nó đem bom dội bom ở trong vòng vây địch, nó dội nó thả bom, nó kêu quân đến tiêu diệt may mà bộ đội tẩu thoát thành công suýt chết. Nhưng mà cũng không có nản lòng, cũng quyết tâm đi theo cách mạng. Rồi là trong cái thời kỳ đó thì bác cũng làm đủ mọi nhiệm vụ, hay là bác làm một người quân y, nhưng mà bác cũng có vận chuyển lương thực, vận chuyển vũ khí để cho các chiến trường vũ khí như đạn 7.62 mm, đạn cối, … Rồi nhiều lúc ở trong cái vòng bom đạn của địch rất là cực khổ, khó khăn, có những lúc là sốt bốn mươi mốt độ nhưng vẫn hành quân đi để cho đáp ứng với nhiệm vụ yêu cầu không ngơi nghỉ.”

Trong thời chiến tranh ác liệt, có biết bao thanh niên phải gác lại ước mơ của mình để bước lên con đường cách mạng tìm kiếm cơ hội cho sự độc lập, tự do của đất nước. Câu chuyện của bà – người phụ nữ đã hy sinh thanh xuân để tham gia kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Bà là minh chứng sống cho tình yêu dân tộc và sự dũng cảm của người phụ nữ lúc bấy giờ.

Bà kể, tháng 1 năm 1969, bà rời xa quê hương thoát ly khỏi gia đình để tham gia vào các hoạt động tại các cơ sở bí mật tại Sài Gòn. Tuy nguy hiểm nhưng bà không nản chí, luôn một lòng vững tin vào cách mạng. Bà tin một ngày nào đó đất nước sẽ không còn sự nghèo khó, đau khổ như thời kháng chiến.

image.png

Ngay khi gặp, bà đã kể cho tôi rằng: “Ở tiền phương, lực lượng tham gia rất đông, từ vận chuyển lương thực, vũ khí đến khiêng thương binh đều có mặt đầy đủ. Tại các chiến trường như Phước Long, tình hình vô cùng ác liệt: ở đâu có ta thì ở đó có địch, bom đạn luôn dội xuống bất cứ lúc nào. Nhiều khi đang khiêng thương binh phải vừa chạy vừa tránh bom, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Cuộc sống nơi đây vô cùng gian khổ, thiếu thốn đủ bề: ăn củ rừng, ngủ bếp dã chiến, quần áo không đủ mặc.”

Không chỉ thiếu thốn về vật chất mà cái đói là thử thách thường trực. Bữa ăn của quân giải phóng chỉ bao gồm vài lá rau, mấy quả chuối xanh vì nếu ăn nhiều địch sẽ biết được khu vực đó có nhiều lính giải phóng sẽ cho máy bay dội xuống gây thiệt hại lớn cho bộ đội.

Bom đạn của kẻ thù luôn rình rập ở bất cứ nơi nào, quân ta ở đâu thì địch ở đó. Bên cạnh đó, có vài trường hợp đào ngũ vì ham vinh hoa phú quý mà không tiếc mạng sống của anh em, thông báo vị trí cho địch biết gây thiệt hại lớn cho quân ta: “Ngày đó, bên cạnh bom đạn, vẫn có những nguy cơ từ nội bộ, vài thanh niên sợ mất mạng, cung cấp thông tin cho địch để không bị giết, gây tổn thất ít nhiều cho đơn vị.” Không chỉ thiếu vật chất mà còn phải cảnh giác với những gián điệp còn sót lại trong quân. Cho thấy sự khốc liệt của cách mạng thời bom lửa.

Với tinh thần ấy, bà tham gia mọi cuộc chiến của quân giải phóng, bà có mặt ở nhiều chiến trường, nơi nào cần đều sẵn sàng tham gia. Bà tham gia nhiều trận ở nhiều khu vực khác nhau: Gia Định, Sài Gòn, Phước Long, Tây Ninh, … Bằng sự dũng cảm ấy bà đã được Đảng và Nhà nước trao tặng nhiều huân, huy chương cùng với các danh hiệu khác. Nhiều năm liền, bà nhiều lần được vinh danh là chiến sĩ thi đua cấp cơ sở và cấp quân khu.

Bà chia sẻ về cuộc sống của mình sau kháng chiến rằng: “Khi làm việc tại quân khu, tôi có để ý một thanh niên tuấn tú. Khi ấy để không làm ảnh hưởng đến đơn vị và nhiệm vụ chung thì bà phải báo cáo với cấp trên thì mới được cho phép tìm hiểu.” Ngày còn trong quân doanh khi mà cảm giác đóng góp cho cách mạng chưa nhiều, nếu vội vàng cưới hỏi sẽ ảnh hưởng đến tập thể vì vậy nên bà xin phép được tiếp phục vụ cho cách mạng, hẹn đến ngày đất nước độc lập sẽ nghĩ đến chuyện riêng.

Vào năm 1976, bà đã giữ trọn lời hứa ấy - kết hôn với người mình thầm thương suốt bấy lâu. Đó không chỉ câu chuyện tình yêu giản dị mà còn là minh chứng sống cho sự hy sinh hạnh phúc và tình yêu để đất nước được độc lập và bình yên.

image.png

Qua câu chuyện trên, bản thân mỗi chúng ta được sống hạnh phúc, được học tập và làm việc trong thời bình là sự hy sinh xương máu của biết bao thanh, thiếu niên tuổi đôi mươi đáng lẽ nên có một cuộc sống hạnh phúc nhưng họ đã đề cao sự độc lập, tự do của dân tộc. Đi theo bước chân của cách mạng để đổi lại sự bình yên cho chúng ta. Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức thời chiến tranh mà còn là lời nhắc nhở cho thế hệ mai sau. Được sống trong hòa bình là nhờ sự đánh đổi bằng tuổi trẻ, thanh xuân của biết bao con người đi trước. Chính vì vậy, mỗi người trong chúng ta phải biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng và vững tin trên con đường mình đã chọn để không lãng phí thanh xuân mà thế hệ trước đã để lại.

Tác giả bài viết: Phan Gia Bảo

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn