Bài viết

Chiến sĩ công binh gỡ mìn.

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một chiến sĩ công binh. Trong những năm tháng chiến tranh, nhiệm vụ của chúng tôi là mở đường cho bộ đội tiến lên và bảo vệ những con đường nối hậu phương với tiền tuyến.

Công việc của người công binh có khi không vang lên giữa tiếng súng, nhưng luôn đứng trước hiểm nguy. Chúng tôi thường đi trước các đơn vị, kiểm tra từng đoạn đường, từng cây cầu, từng lối mòn để phát hiện và tháo gỡ những quả mìn mà quân địch cài lại.

Tôi nhớ nhất một buổi sáng trên con đường dẫn vào trận địa. Trinh sát báo tin địch có thể đã đặt mìn ở khu vực này. Cả đoàn xe và bộ đội phía sau đang chờ. Nếu không nhanh chóng xử lý, con đường sẽ bị tắc nghẽn, nhưng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.

Tôi nằm xuống bên mặt đường, quan sát thật kỹ từng dấu hiệu bất thường. Đất mới bị xới, một cành cây đặt sai vị trí hay một sợi dây nhỏ trong bụi cỏ cũng có thể là dấu hiệu của hiểm nguy. Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh xung quanh dường như lắng lại. Tôi chỉ tập trung vào nhiệm vụ trước mắt.

Có những quả mìn được ngụy trang rất tinh vi. Chúng tôi phải thật bình tĩnh, làm từng bước cẩn thận. Bàn tay giữ dụng cụ, đôi mắt không rời khỏi vị trí cần xử lý. Tôi luôn nhớ lời dặn của người chỉ huy: "Cẩn thận để còn trở về với đồng đội, nhưng cũng phải mở được đường cho nhiệm vụ phía trước."

Nhiều lần, chúng tôi phải làm việc giữa trời mưa, trong cái rét của núi rừng hoặc ngay sau những trận bom của địch. Có đoạn đường vừa được sửa xong lại bị đánh phá, anh em công binh lại tiếp tục có mặt để khắc phục. Chúng tôi hiểu rằng phía sau mình là cả một đoàn quân đang cần con đường ấy.

Điều khiến chúng tôi có thêm sức mạnh chính là tình đồng đội. Trong những giờ phút căng thẳng nhất, chỉ cần nghe tiếng gọi động viên của người bên cạnh, chúng tôi lại vững lòng hơn. Mỗi quả mìn được tháo gỡ an toàn là một niềm vui, bởi nó có nghĩa là thêm nhiều người có thể đi qua con đường này.

Sau này nhìn lại, tôi thấy những con đường chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi bước chân người lính ngoài chiến hào, mà còn bởi những bàn tay âm thầm của người công binh. Chúng tôi đã mở đường bằng mồ hôi, bằng sự kiên trì và đôi khi bằng cả sự hy sinh.

Giữa chiến trường, có những chiến công không có tiếng reo hò, nhưng vẫn góp phần làm nên thắng lợi. Với tôi, mỗi quả mìn được gỡ bỏ năm ấy chính là một lần chúng tôi giữ lại sự sống cho đồng đội và giữ cho con đường đi tới ngày hòa bình được tiếp tục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn