Cựu chiến binh

chiến sĩ đặc công Rừng Sác năm xưa

Tôi là Trần Văn Bình, chiến sĩ đặc công Rừng Sác năm xưa. Nhắc đến chiến trường miền Đông Nam Bộ những năm kháng chiến chống Mỹ, lòng tôi lại sục sôi không khí của những ngày nếm mật nằm gai dưới tán rừng đước dày đặc. Trận đánh đáng nhớ nhất đời tôi diễn ra vào giữa năm 1973, khi tiểu đội chúng tôi nhận nhiệm vụ bí mật áp sát, đặt mìn đánh sập kho xăng Nhà Bè của quân đội Mỹ. Giữa đêm tối mênh mông, chúng tôi bôi bùn khắp người, ngậm ống thở lặng lẽ ngâm mình dưới dòng nước buốt lạnh đầy cá sấu rình rập suốt nhiều giờ liền để tránh đèn pha quét của địch. Khi vừa tiếp cận được hàng rào kẽm gai bên ngoài kho xăng, một loạt đạn đại liên từ chòi gác bất ngờ bắn quét xuống vị trí của tôi. Sức nổ của viên đạn xé toạc một mảng vai trái và làm hỏng hoàn toàn tai bên góc phải của tôi. Đau đớn thấu xương tủy, tai tôi lùng bùng không còn nghe thấy gì ngoài tiếng máu chảy, nhưng ý chí không cho phép tôi dừng lại. Tôi cắn chặt răng, dùng tay phải còn lành lặn kéo bộc phá lao thẳng vào chân bồn xăng lớn nhất rồi giật kíp nổ. Một vầng lửa khổng lồ bùng lên xé toạc màn đêm, thiêu rụi hàng triệu lít xăng của giặc. Tôi ngất lịm đi trong khói độc khét lẹt và được anh em cáng về tuyến sau quân y cứu chữa. Trở về quê hương với tỷ lệ thương tật 62%, một bên cánh tay buông thõng tàn phế, nhưng mỗi khi nghe ai đó nhắc về trận cháy kho xăng năm ấy, lòng người thương binh già này lại rạo rực niềm tự hào khôn xiết.

Hà Nội04/08/2026Xã Tân Trào (Đoàn xã Tân Trào)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Bình, chiến sĩ đặc công Rừng Sác năm xưa. Nhắc đến chiến trường miền Đông Nam Bộ những năm kháng chiến chống Mỹ, lòng tôi lại sục sôi không khí của những ngày nếm mật nằm gai dưới tán rừng đước dày đặc. Trận đánh đáng nhớ nhất đời tôi diễn ra vào giữa năm 1973, khi tiểu đội chúng tôi nhận nhiệm vụ bí mật áp sát, đặt mìn đánh sập kho xăng Nhà Bè của quân đội Mỹ. Giữa đêm tối mênh mông, chúng tôi bôi bùn khắp người, ngậm ống thở lặng lẽ ngâm mình dưới dòng nước buốt lạnh đầy cá sấu rình rập suốt nhiều giờ liền để tránh đèn pha quét của địch.

Khi vừa tiếp cận được hàng rào kẽm gai bên ngoài kho xăng, một loạt đạn đại liên từ chòi gác bất ngờ bắn quét xuống vị trí của tôi. Sức nổ của viên đạn xé toạc một mảng vai trái và làm hỏng hoàn toàn tai bên góc phải của tôi. Đau đớn thấu xương tủy, tai tôi lùng bùng không còn nghe thấy gì ngoài tiếng máu chảy, nhưng ý chí không cho phép tôi dừng lại. Tôi cắn chặt răng, dùng tay phải còn lành lặn kéo bộc phá lao thẳng vào chân bồn xăng lớn nhất rồi giật kíp nổ.

Một vầng lửa khổng lồ bùng lên xé toạc màn đêm, thiêu rụi hàng triệu lít xăng của giặc. Tôi ngất lịm đi trong khói độc khét lẹt và được anh em cáng về tuyến sau quân y cứu chữa. Trở về quê hương với tỷ lệ thương tật 62%, một bên cánh tay buông thõng tàn phế, nhưng mỗi khi nghe ai đó nhắc về trận cháy kho xăng năm ấy, lòng người thương binh già này lại rạo rực niềm tự hào khôn xiết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
chiến sĩ đặc công Rừng Sác năm xưa | Câu chuyện thời hoa lửa